63
Câu chuyện 63: Người đưa đò năm ấy
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên một bến sông nhỏ ở miền Trung có một người lái đò tên là Trần Văn Nhân. Ban ngày, ông chở người dân qua sông như bao người làm nghề sông nước khác. Nhưng đêm xuống, ông lại đảm nhận một nhiệm vụ đặc biệt.
Con sông quê ông là tuyến đường mà nhiều cán bộ, chiến sĩ phải vượt qua để vào vùng căn cứ. Địch thường xuyên tuần tra, kiểm soát gắt gao nên việc qua sông vô cùng nguy hiểm.
Biết được điều đó, ông Nhân tình nguyện tham gia hỗ trợ cách mạng. Những đêm không trăng, ông lặng lẽ chèo đò đưa cán bộ và bộ đội sang sông.
Nhiều lần, chiếc đò nhỏ phải đi trong im lặng tuyệt đối. Chỉ cần một tiếng động mạnh cũng có thể khiến địch phát hiện. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Một đêm cuối năm 1971, khi đang đưa một tổ cán bộ qua sông, địch bất ngờ xuất hiện. Ông Nhân nhanh trí đưa chiếc đò áp sát vào bờ lau rồi dùng mái chèo ngụy trang để tránh sự phát hiện.
Sau nhiều giờ căng thẳng, mọi người đã vượt sông an toàn. Người cán bộ trẻ xúc động nắm chặt tay ông và nói: “Chuyến đò của bác đã giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.”
Trong suốt những năm chiến tranh, ông Nhân đã thực hiện hàng trăm chuyến đò như thế. Không có giấy khen, không có huân chương, nhưng ông luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Sau ngày hòa bình, ông vẫn tiếp tục gắn bó với bến sông quê hương. Mỗi khi nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, ông lại nhớ đến những chuyến đò năm ấy – những chuyến đò chở theo niềm tin và khát vọng độc lập của cả dân tộc.



