67-BÁC SĨ, LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
NGỌN LỬA TUỔI 20" GIỮA RỪNG SÂU - BÁC SĨ, LIỆT SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh những người chiến sĩ áo trắng luôn tỏa sáng một vẻ đẹp bi tráng và nhân văn. Hưởng ứng chiến dịch "Câu chuyện thời hoa lửa", sinh viên Răng Hàm Mặt chúng tôi xin được kể lại câu chuyện về Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà Nội đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi rừng núi Đức Phổ (Quảng Ngãi).
Từ giảng đường Y khoa đến chiến trường khói lửa
Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, cô gái trẻ Đặng Thùy Trâm đã xung phong vào miền Nam chiến đấu thay vì chọn một công việc an toàn ở hậu phương. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, giữa muôn vàn thiếu thốn và bom đạn rình rập, chị vừa là bác sĩ điều trị, vừa là người chị, người mẹ chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ cho thương binh.
Trong cuốn nhật ký để lại, chị viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói ấy đã trở thành phương châm sống, là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin cho biết bao đồng đội trong những ngày đen tối nhất của chiến tranh.
Sự hy sinh hóa thành bất tử
Ngày 22/6/1970, trong một chuyến công tác, chị bị địch phục kích. Một mình chị với khẩu súng trong tay đã chiến đấu ngoan cường để bảo vệ các thương binh rút lui an toàn. Chị ngã xuống khi tuổi đời chưa đầy 30, mang theo bao hoài bão còn dang dở. Sự hy sinh của chị không chỉ là nỗi đau đáu của gia đình, mà còn là mất mát lớn lao của ngành Y tế cách mạng lúc bấy giờ.
Tiếp lửa truyền thống "Thầy thuốc như mẹ hiền"
Câu chuyện về Bác sĩ Đặng Thùy Trâm là tấm gương sáng ngời về Y đức và lòng yêu nước. Đối với sinh viên Răng Hàm Mặt – Đại học Thái Nguyên, chị không chỉ là một anh hùng, mà còn là một người thầy lớn về nhân cách.
Thế hệ chúng tôi hôm nay may mắn được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng trong hòa bình. Chúng tôi hiểu rằng, nhiệm vụ của mình không còn là cầm súng, mà là cầm vững dao mổ, tay khoan để xoa dịu nỗi đau bệnh tật cho nhân dân. Ngọn lửa từ trái tim Đặng Thùy Trâm sẽ mãi cháy trong tim mỗi sinh viên Y khoa, nhắc nhở chúng tôi sống và cống hiến hết mình, xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước.



