Bài viết

7. Bác Hồ và bữa cơm cùng các chiến sĩ

11/08/2026Chi Đoàn trường TH Bạch Đằng ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến, cuộc sống của cán bộ, chiến sĩ vô cùng khó khăn. Bữa ăn thường chỉ có những món rất giản dị, có khi là cơm, rau, cá hoặc những món ăn do đồng bào địa phương giúp đỡ.

Bác Hồ luôn sống giản dị như những người cán bộ, chiến sĩ xung quanh mình. Bác không muốn có sự khác biệt quá lớn giữa mình và mọi người.


Một lần, Bác đến thăm một đơn vị bộ đội.

Sau khi làm việc và hỏi thăm tình hình của đơn vị, Bác ở lại dùng cơm cùng các chiến sĩ.

Các chiến sĩ rất vui nhưng cũng có phần bối rối.

Bởi trong suy nghĩ của họ, Bác là Chủ tịch nước, là vị lãnh tụ mà mọi người kính trọng.

Họ nghĩ rằng bữa cơm dành cho Bác phải được chuẩn bị thật chu đáo, phải có nhiều món ngon.

Vì vậy, các chiến sĩ bàn nhau tìm những món tốt nhất có thể để chuẩn bị bữa cơm.


Đến giờ ăn, Bác bước vào.

Trên mâm cơm là những món ăn giản dị nhưng được chuẩn bị rất cẩn thận.

Bác nhìn mâm cơm rồi nhìn các chiến sĩ.

Bác hỏi:

“Hôm nay các chú ăn cơm như thế này phải không?”

Một chiến sĩ trả lời:

“Thưa Bác, đây là bữa cơm chúng cháu chuẩn bị cho Bác ạ.”

Bác mỉm cười rồi hỏi:

“Thế còn bữa cơm hằng ngày của các chú thì sao?”

Các chiến sĩ nhìn nhau.

Một người nói:

“Thưa Bác, hằng ngày chúng cháu ăn đơn giản hơn ạ.”


Bác nghe vậy rồi nói rằng nếu các chiến sĩ ăn như thế nào thì Bác cũng muốn ăn như vậy.

Bác không muốn vì mình đến mà đơn vị phải chuẩn bị một bữa ăn đặc biệt.

Bác muốn được dùng chính bữa cơm của người lính.

Các chiến sĩ hiểu ý Bác nên bớt lo lắng.

Bữa cơm được dọn lại đơn giản hơn.

Mọi người cùng ngồi ăn.


Trong bữa cơm, Bác không chỉ ăn mà còn hỏi chuyện các chiến sĩ.

Bác hỏi:

“Các chú quê ở đâu?”

“Gia đình có khỏe không?”

“Ở đơn vị công việc có vất vả không?”

“Các chú có đủ ăn không?”

“Có đủ quần áo và chăn màn không?”

Các chiến sĩ lần lượt trả lời.

Bác lắng nghe rất kỹ.

Nếu nghe thấy vấn đề gì cần quan tâm, Bác ghi nhớ để nhắc cán bộ phụ trách.


Bác cũng chú ý đến cách các chiến sĩ ăn.

Nếu thấy ai ăn quá nhanh, Bác nhắc:

“Ăn chậm thôi chú.”

Nếu thấy một người không ăn món nào đó, Bác hỏi:

“Sao chú không ăn?”

Người chiến sĩ nói rằng mình không thích món đó.

Bác cười và bảo mọi người cứ ăn những gì phù hợp, miễn là phải đảm bảo sức khỏe.

Bác không muốn bữa cơm trở thành một nghi thức cứng nhắc.

Bác muốn mọi người cảm thấy tự nhiên.


Một chiến sĩ trẻ vì quá xúc động khi được ăn cùng Bác nên cứ ngồi im, không dám nói chuyện.

Bác nhận ra điều đó.

Bác chủ động hỏi chuyện để người chiến sĩ bớt căng thẳng.

Bác hỏi về quê hương.

Hỏi về gia đình.

Hỏi về việc học trước khi nhập ngũ.

Dần dần, người chiến sĩ trở nên thoải mái hơn.

Anh cảm thấy Bác không hề xa cách.

Bác nói chuyện với anh như một người cha nói chuyện với con.


Sau bữa cơm, Bác nhìn lại mâm cơm.

Bác nhắc mọi người không được để thức ăn thừa.

Nếu còn thức ăn thì phải bảo quản để sử dụng sau.

Bác nói rằng trong điều kiện đất nước còn khó khăn, mỗi hạt gạo đều rất quý.

Hạt gạo có được là nhờ công sức của người nông dân.

Người nông dân phải làm việc dưới nắng, dưới mưa mới có được hạt gạo.

Vì vậy, không được lãng phí.


Bác còn nhắc các chiến sĩ phải biết quý trọng công sức của đồng bào.

Trong thời kỳ kháng chiến, nhiều người dân dù cuộc sống còn thiếu thốn vẫn dành một phần lương thực để giúp bộ đội.

Một nắm gạo của người dân có thể không nhiều.

Nhưng hàng nghìn, hàng vạn người cùng đóng góp thì sẽ tạo thành nguồn lương thực rất lớn.

Vì vậy, bộ đội phải biết trân trọng tình cảm của nhân dân.


Bác cũng không muốn cán bộ, chiến sĩ tạo ra sự phân biệt trong sinh hoạt.

Bác nói rằng người lãnh đạo cũng là một thành viên của tập thể.

Khi có điều kiện thì cùng làm việc.

Khi ăn thì có thể cùng ăn.

Khi gặp khó khăn thì cùng chia sẻ.

Như vậy mọi người mới hiểu nhau và đoàn kết với nhau hơn.


Có những lúc bữa cơm của Bác rất đơn giản.

Có khi chỉ có vài món.

Nhưng Bác vẫn ăn ngon lành.

Bác không đòi hỏi những món ăn cầu kỳ.

Bác hiểu rằng điều quan trọng nhất không phải là mâm cơm có bao nhiêu món mà là mọi người được ngồi bên nhau trong sự đoàn kết và chân thành.

Một bữa cơm đơn giản nhưng có tình đồng chí vẫn có thể trở thành một bữa cơm đáng nhớ.


Sau khi dùng cơm, Bác thường hỏi thêm về công việc của đơn vị.

Bác không chỉ quan tâm đến việc ăn uống.

Bác muốn biết các chiến sĩ có đủ điều kiện làm nhiệm vụ hay không.

Nếu thiếu gì, Bác nhắc cán bộ tìm cách khắc phục.

Nếu có khó khăn, Bác muốn nghe báo cáo.

Bác hiểu rằng người lính muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ thì phải được bảo đảm cả về vật chất lẫn tinh thần.


Những chiến sĩ được ăn cơm cùng Bác sau này vẫn nhớ mãi bữa cơm ấy.

Họ nhớ nhất không phải là món ăn.

Cũng không phải là mâm cơm có gì đặc biệt.

Điều họ nhớ là sự gần gũi của Bác.

Bác ngồi giữa mọi người.

Bác hỏi han từng người.

Bác ăn những món ăn giống mọi người.

Bác quan tâm đến cả những điều nhỏ nhất.


Qua bữa cơm giản dị, Bác Hồ đã cho mọi người thấy rằng sự gần gũi và bình đẳng có thể tạo nên tình đoàn kết rất lớn.

Một người lãnh đạo không nhất thiết phải đứng thật xa để người khác kính trọng.

Ngược lại, khi biết sống giản dị, biết chia sẻ khó khăn và biết quan tâm đến mọi người, người lãnh đạo sẽ nhận được sự tin yêu chân thành.


Câu chuyện về Bác Hồ ăn cơm cùng các chiến sĩ là một câu chuyện giản dị nhưng giàu ý nghĩa.

Bác không muốn mình được đối xử đặc biệt trong khi những người xung quanh còn khó khăn.

Bác luôn nhắc mọi người phải biết tiết kiệm, trân trọng hạt gạo và công sức của người lao động.

Đồng thời, Bác cũng cho thấy một tập thể muốn đoàn kết thì mọi người phải biết chia sẻ, tôn trọng và quan tâm đến nhau.

Đó là hình ảnh đẹp về một vị lãnh tụ luôn sống gần gũi với cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
7. Bác Hồ và bữa cơm cùng các chiến sĩ | Câu chuyện thời hoa lửa