Mẹ Việt Nam Anh hùng

7. Mẹ VNAH LƯƠNG THỊ VỜI

TP. Hồ Chí Minh31/10/2025BCH Đoàn xã Thái Mỹ (Đoàn xã Tân An Hội)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đầu tháng 7, chúng tôi có dịp đến thăm Mẹ VNAH Lương Thị Vời sinh năm 1932 tại số 07, đường Trương Thị Kiện tổ 8, ấp Bình Thượng 1, xã Thái Mỹ, huyện Củ Chi (cũ). Mẹ Vời có chồng là du kích và được phong tặng kỷ niệm chương chiến sĩ cách mạng bị địch bắt, tù đầy Nguyễn Văn Nè (sinh năm 1931) và 07 người con trong đó người con thứ 2 là Liệt sĩ Nguyễn Văn Ne sinh năm 1950 tham gia kháng chiến chống Mỹ năm 1964 và mất ngày 01/5/1968. Con trai thứ 3 là Liệt sĩ Nguyễn Văn Cảm sinh năm 1954 là tiểu đội phó du kích tham gia kháng chiến chống Mỹ và hy sinh năm 1974. Ở tuổi 87 nhưng hồi ức về những năm tháng chiến tranh vẫn hằn sâu trong trái tim của mẹ.

Khi đất nước bị xâm lược, cũng như bao người vợ, người mẹ khác, mẹ Vời lặng lẽ tiễn con lên đường theo tiếng gọi non sông. Bản thân mẹ ở lại làm hậu phương vững chắc. Mẹ Vời nhớ lại: “Lúc tiễn người con trai thứ 2 (liệt sĩ Ngyễn Văn Ne) theo cách mạng, nó mới 14 tuổi. Năm 18 tuổi ở độ tuổi còn quá trẻ chưa có gia đình vậy mà nó ra đi. Chưa nguôi ngoai nỗi đau mất con, năm 1968, mẹ Vời tiếp tục nhận hung tin người con thứ 3 hy sinh vào năm 1974 lúc đó mới 20 tuổi. Nỗi đau chồng chất nỗi đau nhưng mẹ vẫn cố gượng dậy. Hơn nửa đời người sống dưới mưa bom, bão đạn, khi hòa bình lập lại, mẹ Vời trở thành tấm gương sáng ngời về nghị lực. Anh Nguyễn Văn Động (con út của mẹ Vời) chia sẻ: “Cả cuộc đời mẹ hy sinh vì các con. Mẹ thường nhắc nhở chúng tôi phải cố gắng học tập, làm việc để không hổ thẹn với 2 anh. Nghe lời mẹ và bà, tất cả con, cháu trong gia đình đều chăm ngoan, học giỏi và thành đạt”.

Ngoài sự mất mát về vật chất, nỗi đau lớn nhất vẫn là nỗi đau tinh thần đã dằn xé đeo bám Mẹ cho đến ngày hôm nay. Mẹ sinh ra và lớn lên Một mình mẹ đã gánh cả giang sơn to lớn trên đôi vai gầy mà không hề quỵ xuống. Thời gian trôi qua, mẹ có đến 07 người con, gồm 03 con gái và 04 con trai. Nếu không có chiến tranh, Mẹ sẽ nuôi các con của Mẹ ăn học đến nơi đến chốn, nếu không có chiến tranh thì con của Mẹ sẽ quây quần bên Mẹ, chăm sóc Mẹ, phụng dưỡng Mẹ trong lúc tuổi xế chiều chắc là đời Mẹ sẽ hạnh phúc hơn. Nhưng ước mơ đó của Mẹ làm sao có được, khi quê hương của Mẹ còn rợp bóng quân thù. Trước cảnh nước mất nhà tan, ngày đêm Mẹ chứng kiến cảnh đồng bào bị bắn giết, đàn 72 áp, bóc lột dã man của bọn Đế quốc xâm lược. Lúc bấy giờ lòng căm thù giặc của Mẹ ngày càng trào sôi. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, mẹ lần lượt động viên người chồng và 2 đứa con trai ra chiến trường. Còn phần mẹ, mẹ vẫn bám trụ với xóm làng, vừa sản xuất, vừa đào hầm nuôi giấu cán bộ, du kích đánh giặc giữ làng.

Không có nỗi đau nào có thể đong đếm được khi con mẹ tiếp chân nhau ra trận rồi lần lượt hy sinh trong cuộc kháng chiến khốc liệt của dân tộc. Mẹ mất con, người đầu bạc tiễn người đầu xanh.

Chiến tranh đi qua, niềm vui của mẹ Vời là nhìn thấy quê hương từng ngày đổi mới, đời sống người dân được nâng lên. Mẹ Vời nói: “Đau thương lắm, nhưng mẹ cũng rất tự hào vì sự hy sinh của các con góp phần đổi lấy nền hòa bình, độc lập của dân tộc và sự phát triển của đất nước. Mẹ cũng được an ủi khi cuối năm 2014 được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ VNAH”.

Tần tảo nuôi con rồi âm thầm tiễn đưa những người thân yêu đi theo cách mạng. Và có không ít người mẹ mãi mãi mất đi những người thân yêu nhất của cuộc đời mình. Các mẹ - những người Mẹ VNAH kiên cường, bất khuất, không khuất phục trước kẻ thù,... Các mẹ sẵn sàng nhận lấy nỗi đau cho riêng mình để mang lại hòa bình cho đất nước. Thế hệ hôm nay rất tự hào về mẹ - những người Mẹ VNAH./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
7. Mẹ VNAH LƯƠNG THỊ VỜI | Câu chuyện thời hoa lửa