Khác

7 NGÀY LÀM VỢ CHIẾN SĨ – CẢ ĐỜI LÀM VỢ LIỆT SĨ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đã có rất nhiều chiến sĩ dũng cảm ra chiến trường để dành lấy từng tấc đất cho quê hương. Câu chuyện của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và người vợ Đặng Thị Xơ đã cho thấy những sự hi sinh thương xót trên chiến trường và cả những sự hi sinh thầm lặng phía sau hậu phương.

Thái Nguyên06/03/2026Trường Đại học Kinh tế & QTKT, Đại học Thái Nguyên (Đại học Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

7 NGÀY LÀM VỢ CHIẾN SĨ – CẢ ĐỜI LÀM VỢ LIỆT SĨ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đã có rất nhiều chiến sĩ dũng cảm ra chiến trường để dành lấy từng tấc đất cho quê hương. Câu chuyện của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và người vợ Đặng Thị Xơ đã cho thấy những sự hi sinh thương xót trên chiến trường và cả những sự hi sinh thầm lặng phía sau hậu phương.

  1. Tiểu sử

  • Lê Văn Huỳnh (1949–1972) là sinh viên Đại học Xây dựng Hà Nộimột trong những anh hùng chiến sĩ đã hi sinh trong trận chiến tại thành cổ Quảng Trị với mong muốn cống hiến cho quê hương tổ quốc.

  • Đặng Thị Xơ – người vợ của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, là một hậu phương vững chắc cũng đầy kiên cường với tấm lòng thủy chung son sắt.

  • Hai người đều là người con của Xã Lê Lợi, Huyện Kiến Xương, Tỉnh Thái Bình ( Nay là Tỉnh Hưng Yên)

    1. Bức thư “tiên tri” và và chữ “nghĩa” thời chiến tranh

    • Trong thời chiến tranh loạn lạc ấy, hai con người biết đến nhau và tạo nên mối nhân duyên trọn cả chữ tình và chữ nghĩa. Đám cưới được tổ chức rất nhanh chóng và đơn sơ khi trong buổi vui ấy chỉ có nước chè để mời dân làng đến chung vui.

  • Sau khi kết hôn được 7 ngày, Lê Văn Huỳnh nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc, cậu sinh viên năm 4 trường còn non trẻ nhưng sẵn sàng cầm súng để dành lấy từng tấc đất tấc vàng của Tổ Quốc.

  • Biết chuyến đi này khó có thể trở về nhưng bà Xơ vẫn mong ngóng từng ngày, chờ người chồng của mình quay về vun đắp tổ ấm của hai người. Trước lúc đi ông Huỳnh dặn vợ ở nhà chăm sóc mẹ, cố gằng chờ ông chở về nếu có thành thương binh hãy chăm sóc ông.

  • Thế nhưng dường như ông Huỳnh có thể “tiên tri” được sự hi sinh của mình. Những ngày cuối cuộc đời ở Quảng Trị, ông có viết bức thư gửi về gia đình.

  • Trong thư ông viết:

  • “Em yêu thương!

    Lá thư này đến tay em là nỗi buồn nhất, và có lẽ là nỗi buồn đầu tiên trong cuộc đời của em.

    Chúng ta sống với nhau chẳng được là bao thì chiến tranh đã cướp đi của em biết bao tình thương yêu trìu mến. Người ta lấy chồng thì được chiều chuộng mọi điều, song đối với em không những chẳng được cái diễm phúc ấy mà đã sớm phải xa rồi. Thật chỉ là vừa gặp nhau đã phải mãi mãi xa nhau!”

    • Chiến tranh đã làm người mẹ mất con, người con mất cha, người vợ mất chồng,… . Trong lần qua sông tại trận chiến Thành cổ Quảng Trị, không may liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã hi sinh. Và thế bà Đặng Thị Xơ đã mất đi người chồng mới chỉ sống chung 7 ngày của mình.

  • Thế nhưng dù ông Huỳnh có chấp nhận bà Xơ đi bước nữa với mong muốn người phụ nữ của mình được hạnh phúc, bà quyết định giữ trọn tấm lòng thủy chung son sắt ấy.

  • Giữ khó bụi mịt mù của chiến tranh, nơi mọi thứ có thể trở thành cát bụi che khuất tầm nhìn nhưng tình yêu, một thứ tình cảm bất diệt vẫn sáng lên rạng ngời giữa khói lửa chiến tranh. Tình yêu ấy minh chứng cho niềm tin, làm một điểm tựa vững chắc cho những người chiến sĩ có thêm sức mạnh để đương đầu với bao khó khăn thử thách.

  • Bà Xơ vấn giúp ông Huỳnh chăm sóc mẹ già, vẫn vun vén gia đình chưa trọn vẹn ấy, vẫn ngôi nhà ở góc làng bà lui tới làm vững thêm vào sự chung thủy của con người, làm sáng lên tình cảm sâu sắc của con người trong chiến tranh.

    1. Ý nghĩa và mối liên hệ với thời đại

    • Sự hi sinh của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã góp phần giúp đất nước Việt Nam dành lại độc lập tự do, hoàn thành sứ mệnh với Tổ quốc.

  • Và bà Đặng Thị Xơ, một hình ảnh sáng tỏ minh chứng cho người vợ đảm đang, hiền lành và chung thủy, góp phần làm đẹp hơn hình ảnh của người con gái Việt Nam.

  • Câu chuyện của hai người cho thấy dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt thì thứ tình cảm ấy vẫn sáng ngời trong tim, làm vững tin thêm cho người chiến sĩ cả thời chiến lẫn thời bình cảm thấy một chút yên lòng để vững tin cống hiến cho đất nước.

  • Là học sinh trong thời bình, em cảm thấy biết ơn sâu sắc trước những hi sinh to lớn của cha ông.Em trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay vì đó là thành quả của bao máu xương đã đổ xuống.Để xứng đáng, em tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm, chăm chỉ học tập và rèn luyện đạo đức.Em cố gắng trở thành người có ích cho gia đình và xã hội.Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân công ơn cha ông đi trước.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn