75. Chuyện người lính kéo pháo năm ấy
Câu chuyện là hồi ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hùng về những ngày tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 – từ những ngày kéo pháo gian khổ, trận đánh ác liệt trên đồi A1, đến giây phút lá cờ quyết chiến quyết thắng tung bay trên nóc hầm De Castries.
Tôi tên là Nguyễn Văn Hùng, sinh năm 1932 ở Thái Bình. Năm 1952, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi nhập ngũ và được biên chế vào Đại đoàn 312 – một trong những đơn vị chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam. Đầu năm 1954, đơn vị tôi hành quân lên Tây Bắc để tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Lúc đó, tôi là lính trinh sát nhưng cũng tham gia kéo pháo, đào công sự cùng đồng đội.
Kéo pháo vào trận địa là kỷ niệm tôi không bao giờ quên. Chúng tôi kéo những khẩu pháo 105mm nặng hơn hai tấn qua đèo Pha Đin, dốc cao vực sâu. Mỗi bước đi là một bước gian nan. Có những đoạn dốc đứng, anh em phải dùng dây thừng buộc vào pháo, hàng chục người kéo phía trước, hàng chục người ghìm phía sau để pháo không lao xuống vực. Mồ hôi ướt đẫm áo, bàn tay rớm máu vì dây thừng siết chặt. Nhưng không ai kêu ca, vì ai cũng hiểu rằng có pháo vào được trận địa thì mới đánh thắng được Điện Biên Phủ. Ban đêm, chúng tôi chỉ ngả lưng ngay bên vệ đường, tai vẫn nghe tiếng côn trùng rả rích giữa núi rừng hoang vu.
Trận đánh đồi A1 là những ngày ác liệt nhất mà tôi từng trải qua. Địch dùng máy bay, pháo binh bắn phá dữ dội. Hầm hào của ta sập xuống, anh em hy sinh rất nhiều. Tôi nhớ mãi người bạn cùng tiểu đội tên là Trần Văn Thắng, quê Nam Định. Khi một quả lựu đạn rơi vào miệng hầm, Thắng đã lao lên lấy thân mình che chắn cho tôi. Thắng hy sinh, còn tôi bị thương ở vai. Máu của Thắng thấm đẫm chiếc áo tôi đang mặc. Tôi khóc nhưng vẫn cầm súng chiến đấu tiếp. Tình đồng đội trong chiến tranh là như thế – có thể hy sinh cả mạng sống vì nhau.
Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, chúng tôi nghe tiếng reo hò vang dậy khắp chiến hào. Cờ đỏ sao vàng đã tung bay trên nóc hầm De Castries. Tôi ôm chầm lấy đồng đội, nước mắt trào ra. Bao nhiêu hy sinh, gian khổ cuối cùng đã được đền đáp. Đêm đó, cả cánh đồng Mường Thanh rực sáng ánh lửa trại, tiếng hát vang khắp núi rừng. Chúng tôi hát vang bài “Chiến thắng Điện Biên”, lòng tràn ngập niềm vui và tự hào.
Giờ đây tôi đã ngoài chín mươi tuổi, nhưng ký ức về Điện Biên Phủ vẫn nguyên vẹn trong tôi. Mỗi lần nhắc lại, tôi lại thấy mình như trở về những ngày tháng hào hùng ấy. Tôi kể cho con cháu nghe để chúng hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng xương máu của biết bao người con đất Việt. Và tôi luôn tự hào vì mình đã từng được góp một phần tuổi trẻ cho chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.



