Bài viết

76

Đồng Nai12/06/2026hậu (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 76: Khúc quân hành năm ấy

Tháng 3 năm 1972, tại sân vận động của huyện, hàng trăm thanh niên tập trung chuẩn bị lên đường nhập ngũ. Tiếng trống, tiếng hát và những lá cờ tung bay tạo nên bầu không khí vừa trang nghiêm vừa xúc động.

Trong hàng quân hôm ấy có chàng trai trẻ Lê Văn Bình. Đây là lần đầu tiên anh rời quê hương để thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc.

Khi đoàn quân bắt đầu di chuyển, đội văn nghệ địa phương cất lên bài hát hành khúc quen thuộc. Giai điệu mạnh mẽ vang lên giữa quảng trường khiến bước chân của những người lính trẻ thêm vững vàng.

Tiếng hát ấy theo Bình suốt những năm tháng quân ngũ. Mỗi khi gặp khó khăn, anh lại nhớ đến buổi sáng lên đường năm nào và khúc quân hành đầy khí thế ấy.

Trong những đêm nghỉ chân giữa rừng sâu, nhiều chiến sĩ thường cùng nhau hát lại những bài ca cách mạng. Tiếng hát giúp họ quên đi mệt mỏi và thêm tin tưởng vào ngày chiến thắng.

Một lần, sau trận đánh ác liệt, đơn vị tổ chức tưởng niệm những đồng đội đã hy sinh. Cuối buổi lễ, mọi người cùng cất cao bài hát hành khúc quen thuộc. Giai điệu ấy vang lên giữa núi rừng như lời hứa tiếp tục chiến đấu thay phần những người đã ngã xuống.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, Bình và đồng đội ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ òa. Trong khoảnh khắc ấy, khúc quân hành năm nào lại vang lên trong tâm trí họ.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi lần nghe những bài hát cách mạng, ông Bình vẫn nhớ về tuổi hai mươi của mình – tuổi hai mươi đã hòa cùng bước chân đoàn quân ra trận.

Khúc quân hành năm ấy không chỉ là một bài hát, mà còn là biểu tượng của lý tưởng, lòng yêu nước và tinh thần quyết tâm của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn