76. AHLLVTNH KIỀU VƯN NIẾT
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Kiều Văn Niết, sinh năm 1951 tại ấp Mỹ Khánh, xã Thái Mỹ, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh, là người con của một gia đình nông dân nghèo mà truyền thống yêu nước đã thấm sâu vào từng thành viên. Cha anh, ông Kiều Văn Bương, bị địch bắn chết năm 1965; em trai anh là Kiều Văn Nơ cũng nhập ngũ và hy sinh năm 1969; hai người em nhỏ hơn phải đi làm thuê để phụ giúp gia đình và nuôi mẹ là bà Vương Thị Gia. Sự hy sinh liên tiếp của những người thân đã tôi luyện trong Kiều Văn Niết tinh thần căm thù giặc sâu sắc, quyết tâm đứng lên chiến đấu.
Từ nhỏ, anh phải đi chăn trâu, cắt cỏ, sống cuộc đời lam lũ. Nhưng chính trong những ngày cơ cực ấy, ý chí kiên cường và lòng yêu nước của anh càng thêm mạnh mẽ. Tháng 3 năm 1967, khi mới 16 tuổi, Kiều Văn Niết tham gia cách mạng, làm liên lạc và du kích của ấp Mỹ Khánh. Đến tháng 11 năm 1968, anh chính thức nhập ngũ vào đơn vị bộ đội địa phương. Sau vài tháng làm liên lạc, anh được trực tiếp đưa ra chiến đấu. Chỉ trong thời gian từ đầu 1969 đến tháng 9 năm 1970, anh cùng đơn vị đã tham gia 18 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt khoảng 300 tên địch, trong đó có 80 lính Mỹ; phá hủy 25 xe cơ giới, gồm nhiều xe tăng; bắn rơi một máy bay trực thăng và thu hàng trăm khẩu súng các loại. Riêng Kiều Văn Niết đã trực tiếp tiêu diệt 8 lính Mỹ, 18 lính ngụy, bắn cháy một xe tăng và thu 4 khẩu AR15, thể hiện rõ phẩm chất gan dạ của một chiến sĩ Củ Chi “đất thép thành đồng”.
Một trong những trận đánh nổi bật nhất của anh là trận ngày 17/8/1969 tại ấp Vườn Trầu, xã Phước Thạnh. Khi đó, tổ của anh chỉ có 3 người nhưng phải chạm trán lực lượng áp đảo gồm 22 xe tăng M.118 và một tiểu đoàn bộ binh Mỹ. Từ sáng sớm, địch dùng xe tăng phun xăng bột để đốt trụi địa hình, rồi cho bộ binh lùng sục hầm bí mật. Dù bị thiêu rụi cây cối, hầm ẩn của tổ vẫn không bị phát hiện. Địch sau đó bắn pháo và ném bom nhiều đợt, rồi càn vào lần hai. Chiếc xe tăng đầu tiên cán sập miệng hầm, 7 tên Mỹ lao đến và phát hiện cửa hầm. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Kiều Văn Niết dũng cảm lao lên, dùng AK quét ngã 7 tên; sau đó nhận B40 từ đồng đội, anh bắn cháy chiếc xe tăng Mỹ ngay trước mặt. Trong lúc trả lại B40 và cầm lại khẩu AK, anh bị đạn địch bắn trúng khiến khẩu súng gãy đôi. Không còn súng, anh chỉ còn một quả lựu đạn. Anh tiếp tục vận động, diệt thêm một tên lính Mỹ đi dưới gầm xe tăng. Trận này, tổ 3 người tiêu diệt 20 tên Mỹ và bắn cháy 3 xe tăng; riêng Kiều Văn Niết diệt 6 tên và làm bị thương 2 tên khác, bắn cháy một xe tăng, trở thành mốc son thể hiện tài trí và lòng quả cảm.
Trong trận đánh ngày 30/9/1970 tại ấp chiến lược Bàu Tre, đồng chí Niết lại thể hiện tinh thần chiến đấu kiên cường hơn người. Anh được phân công cùng tổ vào ấp để đánh bọn biệt kích ác ôn luôn rình rập cán bộ ta. Khi gặp địch bất ngờ giữa đường, một đồng đội hy sinh, còn anh vừa chiến đấu vừa tìm cách báo tin. Địch xung phong mạnh vì biết lực lượng ta ít, nhưng Kiều Văn Niết bình tĩnh bắn hai băng AK, ném hai quả lựu đạn, gây tổn thất cho địch rồi tìm chỗ rút chiến thuật. Khi đang cầm cự, một quả cối 81 ly rơi xuống gần anh chỉ 5m, khiến tay phải anh gần như đứt lìa, máu tuôn xối xả, sức lực suy kiệt. Trong hoàn cảnh ấy, anh vẫn cố gắng giữ súng bằng tay trái và tự băng lại vết thương trước khi rút khỏi trận địa.
Trên đường về căn cứ, biết rằng cánh tay đứt lìa sẽ làm anh gặp nguy hiểm nếu gặp địch trên đường rút, Kiều Văn Niết đã làm một việc phi thường: tự dùng chân giật đứt phần tay còn dính lại để không bị vướng khi chiến đấu. Hai lần anh ngất xỉu vì đau đớn nhưng vẫn gượng dậy, tiếp tục bò đi trong màn sương đêm, mang theo cánh tay cụt buộc bên thắt lưng. Trận này, anh diệt thêm 3 tên địch, trong đó có một thượng sĩ ác ôn. Sau khi về đến căn cứ, anh được điều trị trong hầm bí mật suốt ba tháng. Tuy mất một cánh tay, anh vẫn không khuất phục: học chữ từ con số 0, tập viết bằng tay trái, tập làm mọi việc sinh hoạt cá nhân và còn lao động sản xuất như cuốc đất, tỉa lúa… Anh luôn nói với đồng đội: “Mình tập riết rồi quen, việc gì cũng làm được nếu quyết tâm.”
Nhận thấy tinh thần kiên cường và khả năng hoàn thành nhiệm vụ cao, lãnh đạo định đưa anh ra miền Bắc để an dưỡng và học tập, nhưng anh xin được ở lại chiến đấu. Từ tháng 2/1971, anh làm liên lạc và Đội trưởng đội hỏa tốc Huyện đội Củ Chi, đảm nhiệm nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: vận chuyển công văn mật, tránh phục kích, tránh mìn của cả ta và địch. Trong những năm chiến tranh ác liệt, anh đã chuyển hơn 700 thư hỏa tốc và gần 1.000 thư thường, góp phần giữ vững mạch chỉ huy của Huyện đội trong vùng địch kiểm soát dày đặc.
Năm 1974, anh trở thành Đội trưởng đội thông tin của Trung đoàn Đất Thép. Trong trận đầu tiên của trung đoàn tại Cây Trôm và đặc biệt trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, anh và trung đội đã đảm bảo an toàn tuyệt đối hệ thống thông tin liên lạc giữa các đơn vị, góp phần vào chiến thắng 30/4/1975.
Sau giải phóng, Trung đoàn Đất Thép trở thành Trung đoàn 2 An ninh vũ trang, rồi đổi tên thành Bộ đội Biên phòng. Kiều Văn Niết tiếp tục công tác, giữ các chức vụ trợ lý thông tin, trợ lý chính trị, sau đó học văn hóa và làm công tác chính sách của Bộ đội Biên phòng phía Nam.
Với những chiến công và cống hiến to lớn, anh được tặng thưởng nhiều huân chương, huy hiệu cao quý. Ngày 24/1/1976, Chủ tịch Huỳnh Tấn Phát ký quyết định tuyên dương anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên tuổi và tinh thần của Thiếu úy Kiều Văn Niết mãi mãi sống trong lòng nhân dân Củ Chi — mảnh đất “thành đồng Tổ quốc”.



