77
Câu chuyện 77: Lá thư từ chiến hào
Mùa khô năm 1972, chiến trường miền Nam đang bước vào giai đoạn ác liệt. Trong một chiến hào nhỏ bên sườn đồi, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Tâm tranh thủ vài phút nghỉ ngơi hiếm hoi để viết thư về cho gia đình.
Tờ giấy đã nhàu vì được cất giữ nhiều ngày trong ba lô. Dưới ánh đèn pin được che kín, Tâm nắn nót từng dòng chữ gửi về quê hương. Anh kể rằng mình vẫn khỏe, đơn vị vẫn vững vàng và mọi người luôn tin tưởng vào ngày chiến thắng.
Anh không kể về những trận đánh ác liệt vừa trải qua, cũng không nhắc đến những lần đối mặt với bom đạn. Tâm hiểu rằng ở quê nhà, cha mẹ đã đủ lo lắng rồi.
Trong thư, anh hỏi thăm mùa lúa năm nay có tốt không, em gái đã vào năm học mới chưa và cây xoài trước sân nhà có còn sai quả như những năm trước.
Viết xong, anh gấp lá thư cẩn thận rồi nhờ đơn vị chuyển về hậu phương. Trước khi gửi đi, anh đọc lại từng dòng chữ và mỉm cười.
Ít ngày sau, đơn vị bước vào một trận đánh lớn. Tâm cùng đồng đội chiến đấu dũng cảm để bảo vệ trận địa. Trong trận chiến ấy, anh đã bị thương nhưng vẫn kiên cường bám trụ cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều tuần sau, lá thư mới đến được quê nhà. Người mẹ già xúc động đọc từng dòng chữ của con trai. Bà không biết rằng khi nhận được thư, người con trai của mình vẫn đang nằm điều trị trong bệnh xá dã chiến.
Sau chiến tranh, lá thư ấy được gia đình gìn giữ như một kỷ vật vô giá. Những dòng chữ giản dị từ chiến hào đã trở thành minh chứng cho tình yêu gia đình, lòng yêu nước và nghị lực của người lính Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.



