Cựu chiến binh

78. Đỗ Thị Gấm – sinh năm 1952, bản Minh Hải, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai

Lào Cai09/05/2026Lý Thị Thìn (Đoàn xã Thượng Hà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

78. Câu chuyện của nữ chiến sĩ dân quân tự vệ Đỗ Thị Gấm – sinh năm 1952, bản Minh Hải, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai

Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, biết bao người phụ nữ Việt Nam đã âm thầm cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Nữ chiến sĩ dân quân tự vệ Đỗ Thị Gấm, sinh năm 1952, quê tại bản Minh Hải, xã Thượng Hà, tỉnh Lào Cai là một người như thế.

Bà nhập ngũ năm 1970, tham gia lực lượng dân quân tự vệ và hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ năm 1972. Dù thời gian đã đi qua nhiều năm, nhưng ký ức về những ngày tháng khoác trên mình màu áo dân quân vẫn luôn là niềm tự hào trong cuộc đời bà.

NGƯỜI CON GÁI VÙNG CAO THEO TIẾNG GỌI TỔ QUỐC

Sinh ra và lớn lên tại bản Minh Hải – vùng đất còn nhiều khó khăn của xã Thượng Hà, tuổi thơ của bà Đỗ Thị Gấm gắn liền với nương rẫy, núi rừng và cuộc sống lao động vất vả của đồng bào vùng cao.

Những năm đầu thập niên 70, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, tinh thần yêu nước lan tỏa mạnh mẽ khắp mọi miền đất nước. Không chỉ thanh niên nam giới mà nhiều phụ nữ vùng cao cũng tình nguyện tham gia lực lượng dân quân tự vệ để góp phần bảo vệ quê hương.

Mang trong mình lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm, năm 1970, bà Đỗ Thị Gấm tham gia lực lượng dân quân tự vệ khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày khoác lên mình màu áo dân quân, bà luôn tâm niệm:

“Dù là phụ nữ cũng phải góp sức bảo vệ quê hương, đất nước.”

Chính tinh thần ấy đã giúp bà vượt qua mọi khó khăn trong những năm tháng làm nhiệm vụ.

NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG THỂ NÀO QUÊN

Trong ký ức của bà Đỗ Thị Gấm, quãng thời gian từ năm 1970 đến năm 1972 là những tháng ngày đầy gian khó nhưng vô cùng đáng tự hào.

Là chiến sĩ dân quân tự vệ, bà cùng đồng đội thực hiện nhiều nhiệm vụ:

· Canh gác, bảo vệ địa bàn;

· Hỗ trợ vận chuyển lương thực, nhu yếu phẩm;

· Tham gia phục vụ hậu cần;

· Phối hợp giữ gìn an ninh tại địa phương.

Trong điều kiện cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, những người phụ nữ dân quân vẫn ngày đêm kiên cường bám nhiệm vụ.

Có những ngày phải đi bộ đường dài qua núi rừng, làm việc trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt nhưng bà và đồng đội vẫn luôn động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Bà Gấm xúc động nhớ lại:

“Ngày ấy ai cũng vất vả nhưng đều cố gắng vì quê hương, đất nước.”

Điều khiến bà nhớ nhất chính là tình cảm đồng đội – sự đoàn kết, sẻ chia giữa những người phụ nữ cùng chung lý tưởng cống hiến.

NGƯỜI CHIẾN SĨ TRỞ VỀ GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Năm 1972, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bà Đỗ Thị Gấm trở về quê hương Minh Hải tiếp tục lao động sản xuất và chăm lo gia đình.

Dù trở về với cuộc sống đời thường, bà vẫn luôn giữ phẩm chất tốt đẹp của người chiến sĩ dân quân năm xưa:

· Sống giản dị;

· Chăm chỉ lao động;

· Gương mẫu trong cộng đồng;

· Tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương.

Không chỉ vậy, bà còn thường xuyên giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, lòng biết ơn đối với các thế hệ cha anh đã hy sinh vì độc lập dân tộc.

Những câu chuyện bà kể về thời kỳ tham gia dân quân tự vệ đã trở thành bài học quý giá giúp thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng của phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

HOA LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Ngày nay, quê hương Thượng Hà đang từng ngày đổi mới, đời sống người dân ngày càng phát triển. Giữa cuộc sống bình yên ấy, hình ảnh những người phụ nữ từng tham gia dân quân tự vệ như bà Đỗ Thị Gấm vẫn luôn là niềm tự hào của quê hương.

Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức về một thời “hoa lửa” mà còn là minh chứng đẹp về:

· Lòng yêu nước của phụ nữ Việt Nam;

· Tinh thần kiên cường nơi vùng cao biên giới;

· Sự hy sinh thầm lặng vì quê hương, đất nước;

· Ý chí vượt khó và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng.

Ngọn lửa ấy sẽ tiếp tục được truyền lại cho thế hệ hôm nay và mai sau, để tuổi trẻ Thượng Hà luôn tự hào, biết ơn và tiếp bước cha anh xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn