Người có công giúp đỡ cách mạng

78.NĂM NĂM TUỔI TRẺ Ở CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Nguyễn Thị Phương An

Tuyên Quang22/08/2026xã Kiến Hải (xã Kiến Hải)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Xuân Thành sinh năm 1942, quê ở xã Khuôn Lùng.

Ông lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, chiến tranh từng bước lan rộng và những người thanh niên ở các làng quê lần lượt lên đường làm nhiệm vụ. Năm 1964, khi 22 tuổi, ông cũng rời quê hương, bắt đầu quãng đời quân ngũ.

Ngày ấy, chuyện lên đường không phải là một chuyến đi ngắn.

Người thanh niên rời khỏi gia đình, rời những công việc quen thuộc ở quê để bước vào môi trường quân đội. Những ngày đầu là những ngày làm quen với kỷ luật, huấn luyện và cuộc sống tập thể. Từ những sinh hoạt rất nhỏ trong ngày đến việc thực hiện nhiệm vụ đều có sự khác biệt so với cuộc sống ở quê nhà.

Rồi sau những ngày huấn luyện, ông Thành bước vào một chặng đường xa hơn rất nhiều: chiến trường miền Nam.

Đối với một người con Khuôn Lùng, miền Nam khi ấy là một vùng đất xa xôi. Khoảng cách địa lý cũng đồng nghĩa với khoảng cách với gia đình, với quê hương và những người thân yêu.

Chiến trường miền Nam trong những năm 1960 là nơi chiến tranh diễn ra khốc liệt. Người lính phải đối mặt với bom đạn, những cuộc hành quân, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn và sự nguy hiểm luôn hiện diện.

Nhưng cuộc sống của người lính không phải ngày nào cũng là tiếng súng.

Giữa những ngày chiến đấu vẫn có những khoảng thời gian nghỉ ngơi, những lần hành quân, những bữa ăn vội vàng và những câu chuyện ngắn giữa đồng đội. Xa nhà lâu ngày, mỗi người đều có một nỗi nhớ riêng. Nhớ cha mẹ, nhớ anh em, nhớ quê hương và mong một ngày được trở về.

Những người lính cũng tìm thấy sự động viên từ chính những người bên cạnh mình.

Cùng đi qua khó khăn, cùng chia sẻ những thiếu thốn và cùng thực hiện nhiệm vụ, tình đồng đội trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống nơi chiến trường.

Với Hoàng Xuân Thành, quãng thời gian ấy kéo dài 5 năm, từ năm 1964 đến năm 1969.

Năm năm – nghe qua có thể chỉ là một khoảng thời gian trong lý lịch. Nhưng đó lại là những năm tháng quan trọng nhất của tuổi trẻ, khi ông đang ở độ tuổi từ 22 đến 27.

Năm 1964, ông rời Khuôn Lùng khi còn là một thanh niên.

Năm 1969, ông trở về khi đã trải qua những năm tháng của một người lính từng chiến đấu ở chiến trường miền Nam.

Trong quãng thời gian ấy, chiến tranh cũng thay đổi từng ngày. Những người lính phải thích nghi với hoàn cảnh, giữ vững tinh thần và hoàn thành nhiệm vụ dù điều kiện có khó khăn đến đâu.

Đến năm 1969, ông Thành xuất ngũ.

Sau những năm tháng xa quê, người lính trở về với cuộc sống đời thường. Quê hương vẫn ở đó, nhưng bản thân người trở về đã có thêm một quãng đời mà những người chưa từng trải qua chiến tranh khó có thể hình dung đầy đủ.

Những năm sau này, cuộc sống tiếp tục trôi đi. Chiến tranh rồi cũng lùi xa, nhưng những ký ức về những năm tháng ở miền Nam vẫn là một phần trong cuộc đời ông.

Đến năm 2015, ông Hoàng Xuân Thành qua đời.

Người lính năm xưa đã không còn, nhưng câu chuyện về ông vẫn có thể được nhắc lại qua những dấu mốc giản dị: năm 1964 rời quê nhập ngũ, năm năm gắn bó với chiến trường miền Nam và năm 1969 trở về quê hương.

Có những người đi qua chiến tranh rồi trở về sống một cuộc đời bình dị. Không phải ai cũng có một câu chuyện với những chiến công được ghi lại bằng những dòng dài. Nhưng mỗi người từng khoác áo lính đều có một phần tuổi trẻ đã gửi lại trong những năm tháng đất nước gian khó.

Hoàng Xuân Thành cũng vậy.

Ông đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho quân đội, đi từ Khuôn Lùng đến chiến trường miền Nam rồi trở về quê hương.

Năm 2015, cuộc đời ông khép lại. Nhưng năm năm tuổi trẻ nơi chiến trường miền Nam vẫn là một phần ký ức cần được lưu giữ khi kể về những người con Khuôn Lùng đã từng lên đường trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn