7. Nguyễn Văn Tuyên
Ở thôn Lộ Bao, xã Tiên Du, mảnh đất Bắc Ninh giàu truyền thống, người dân vẫn nhắc đến đồng chí Nguyễn Văn Tuyên như một người gieo những “hạt giống” âm thầm cho quê hương – một thương binh đã đi qua cuộc Kháng chiến chống Mỹ bằng tất cả sự tận tụy và kiên cường.
Tuổi trẻ của ông gắn liền với ruộng đồng, với những mùa cấy gặt nối tiếp nhau. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt, Nguyễn Văn Tuyên đã rời quê, khoác lên mình màu áo lính. Ông mang theo không nhiều hành trang, chỉ có niềm tin giản dị rằng: mỗi người góp một phần, đất nước sẽ có ngày hòa bình.
Trên chiến trường, ông làm nhiệm vụ sửa chữa và bảo đảm đường vận chuyển. Công việc ấy tưởng chừng lặng lẽ, nhưng lại là mạch nối quan trọng cho các đơn vị phía trước. Những con đường bị bom cày xới, những đoạn cầu gãy đổ, ông cùng đồng đội nhanh chóng khắc phục để dòng vận chuyển không bị gián đoạn. Có những đêm, họ làm việc trong ánh sáng leo lét, khi tiếng bom vẫn còn vang vọng.
Một lần, trong lúc đang sửa đường sau một trận oanh kích, một quả bom còn sót lại bất ngờ phát nổ. Ông bị thương nặng. Vết thương ấy đã khép lại một phần tuổi trẻ, nhưng không thể dập tắt tinh thần của người lính.
Trở về quê hương, Nguyễn Văn Tuyên tiếp tục gắn bó với lao động sản xuất, tham gia các công việc chung của địa phương. Những việc ông làm tuy nhỏ bé, nhưng đều đặn và bền bỉ, giống như cách ông đã từng góp sức nơi chiến trường.
Người dân Lộ Bao nhớ đến ông không phải bằng những chiến công lớn lao, mà bằng hình ảnh một con người luôn âm thầm cống hiến. Ở ông, quá khứ không phải là điều để kể lại nhiều lần, mà là động lực để sống tốt hơn mỗi ngày.
Câu chuyện về đồng chí Nguyễn Văn Tuyên giống như những hạt giống được gieo xuống đất. Có thể không thấy ngay, nhưng theo thời gian, chúng âm thầm nảy mầm, lớn lên và lan tỏa. Đó cũng chính là cách những giá trị của một thế hệ đi qua chiến tranh tiếp tục sống mãi trong lòng quê hương và đất nước..



