8
Câu chuyện 8: Tiếng đàn giữa chiến khu
Năm 1971, tại một căn cứ giữa đại ngàn Trường Sơn, chiến sĩ Nguyễn Văn Sơn được đồng đội yêu mến không chỉ bởi tinh thần chiến đấu dũng cảm mà còn bởi tài chơi đàn ghi-ta. Chiếc đàn của anh được làm từ những vật liệu đơn sơ do đồng đội góp nhặt, nhưng tiếng đàn lại mang đến niềm vui và sự lạc quan cho cả đơn vị.
Những ngày hành quân gian khổ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Sơn thường ngồi bên bếp lửa, gảy lên những giai điệu quen thuộc về quê hương, đất nước. Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng như xua tan những mệt nhọc và nỗi nhớ nhà của những người lính trẻ.
Trong đơn vị có nhiều chiến sĩ lần đầu xa gia đình. Có người nhớ mẹ già, có người nhớ người vợ trẻ nơi quê nhà. Mỗi khi nghe tiếng đàn của Sơn, họ lại cảm thấy như quê hương đang ở rất gần.
Một đêm cuối năm, đơn vị nhận nhiệm vụ chiến đấu tại một khu vực trọng điểm. Trước giờ xuất quân, Sơn lại mang đàn ra chơi cho đồng đội nghe. Anh nói: “Ngày mai dù thế nào, chúng ta cũng phải hoàn thành nhiệm vụ để đất nước sớm hòa bình.”
Trận đánh hôm sau diễn ra vô cùng ác liệt. Sơn cùng đồng đội chiến đấu dũng cảm, kiên cường bám trận địa. Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, anh đã anh dũng hy sinh.
Sau trận chiến, đồng đội tìm thấy chiếc đàn nằm bên ba lô của anh. Dù đã sứt mẻ nhiều chỗ, nhưng nó vẫn được đơn vị giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng.
Nhiều năm sau ngày hòa bình lập lại, những người đồng đội cũ mỗi lần gặp nhau vẫn nhắc về Sơn và tiếng đàn giữa chiến khu năm ấy. Tiếng đàn ấy không chỉ là âm nhạc, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của khát vọng hòa bình và tình đồng chí keo sơn giữa những năm tháng chiến tranh.



