Bài viết

80

Đồng Nai12/06/2026đại (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 80: Người mẹ bên dòng sông

Dòng sông quê lặng lẽ chảy qua làng suốt bao đời nay. Bên bến sông ấy có một người mẹ già ngày ngày ngóng đợi con trai trở về từ chiến trường.

Bà Nguyễn Thị Tám có người con duy nhất là Trần Văn Hậu. Năm 1971, Hậu tình nguyện nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày tiễn con lên đường, bà đứng thật lâu bên bến sông nhìn theo chiếc đò chở đoàn thanh niên khuất dần sau khúc quanh.

Từ đó, mỗi chiều bà lại ra ngồi bên dòng sông. Những lá thư của Hậu trở thành niềm vui lớn nhất của người mẹ. Trong thư, anh kể về cuộc sống quân ngũ, về những người đồng đội thân thiết và niềm tin vào ngày thống nhất.

Có lần Hậu viết: “Mẹ đừng lo cho con. Con hứa sẽ trở về cùng ngày hòa bình.”

Nhưng chiến tranh vốn không có lời hẹn chắc chắn. Cuối năm 1973, đơn vị báo tin Hậu đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh lớn.

Ngày nhận giấy báo tử, bà Tám lặng người. Chiều hôm ấy, bà vẫn ra bến sông quen thuộc, nơi từng tiễn con đi năm nào. Dòng sông vẫn chảy, nhưng người con trai mãi mãi không trở về.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục giữ thói quen ra ngồi bên sông mỗi chiều. Không phải để chờ con nữa, mà để nhớ về người con đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Người mẹ bên dòng sông là hình ảnh của hàng vạn bà mẹ Việt Nam đã âm thầm hy sinh hạnh phúc riêng, hiến dâng những người con yêu quý nhất cho Tổ quốc trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn