81 ngày đêm bám trụ Thành Cổ Quảng Trị
Sức chịu đựng phi thường của những chiến sĩ trẻ giữa trận địa gạch đá nát vụn và bom đạn cày xới
Chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một trong những chương bi tráng nhất của lịch sử chống Mỹ. Ông Lê Xuân Đỉnh cùng tiểu đội của mình bước vào trận địa khi cả thị xã chỉ còn là một đống gạch vụn khổng lồ dưới sức công phá của hàng vạn quả bom, pháo hạm đội Mỹ bắn vào. Giữa cái nóng như thiêu như đốt và mùi tử khí, ông Đỉnh cùng đồng đội bám trụ trong các đoạn chiến hào, góc tường đổ nát. Mỗi ngày, họ phải đẩy lùi từ 3 đến 5 đợt tấn công ráo riết của bộ binh và xe tăng địch. Nguồn nước uống khan hiếm, bộ đội phải hứng nước mưa hoặc uống nước đục dưới hố bom. Nhiều đồng đội xung quanh ngã xuống, người còn sống lại tiếp quản súng, kiên cường giữ vững trận địa. Câu nói "Còn người còn trận địa" đã trở thành lời thề máu. Sự hy sinh và lòng quả cảm của ông Đỉnh cùng thế hệ thanh niên năm ấy đã biến Thành cổ thành một tượng đài bất tử về ý chí độc lập, tự do.


