81 ngày đêm bên bến sông thạch hãn
Mùa hè đỏ lửa của năm 1972 mảnh đất quảng trị oằn mình dưới hàng vạn bom đạn của kẻ thù . khi ấy cô gái Nguyễn Thị Thu chỉ mới bước sang tuổi 18 , lứa tuổi đẹp nhất của đời người . Với lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần không sợ hi sinh , cô đã xung phong tham gia vào đội du kích địa phương . nhiệm vụ của cô thu vô cùng thầm lặng nhưng lại là mạch máu giao thông cốt tử chèo đò đưa bộ đội , vũ khí và lương thực từ bờ bắc sang bờ nam sông thạch hãn để chi viện cho trận địa Thành Cổ
Mùa hè đỏ lửa của năm 1972 mảnh đất quảng trị oằn mình dưới hàng vạn bom đạn của kẻ thù . khi ấy cô gái Nguyễn Thị Thu chỉ mới bước sang tuổi 18 , lứa tuổi đẹp nhất của đời người . Với lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần không sợ hi sinh , cô đã xung phong tham gia vào đội du kích địa phương . nhiệm vụ của cô thu vô cùng thầm lặng nhưng lại là mạch máu giao thông cốt tử chèo đò đưa bộ đội , vũ khí và lương thực từ bờ bắc sang bờ nam sông thạch hãn để chi viện cho trận địa Thành Cổ
Trong suốt 81 ngày đêm , đêm lịch sử , bến sông thạch hãn luôn bị cày xới bởi bom tấn , pháo dội . Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết , con đò nhỏ của cô Thu vẫn kiên cường rẽ sóng lao đi có những đêm , dòng sông đỏ rực lửa bom , sặc sụa mùi thuốc súng , nhưng vẫn cứ thấy tiếng gọi của đồng độ , Cô Thu lại gạt tay chèo lao đi nỗi sợ hãi , vững tay chèo lao vào vùng nguy hiểm . không biết bao nhiêu chuyến đò sinh tử đã qua sông , bao nhiêu người lính trẻ giải phóng quân đã được cô chở che , tiếp sức để tiến vào giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Thành cổ
Chiến tranh khép lại , dòng sông Thạch Hãn hôm nay đã phẳng lặng , bình yên . Thế nhưng , trong lòng người nữ du kích năm ấy , ký ức về những người đồng đội, những chiến sĩ trẻ mãi mãi nằm dưới đáy sông sâu vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai . những vết thương trên da thịt và nỗi đau mất mát không làm vơi đi nụ cười kiên cường của bà . Cô Thu của thời bình tiếp tục sống một cuộc đời giản dị , trở thành một ‘nhân chứng sống’, một tấm gương sáng ngời về lòng quả cảm để kể lại câu chuyện thời hoa lửa cho các thế hệ con cháu mai sau .
Chiến tranh đã đẩy lùi xa , dòng sông Thạch Hãn ngày nay đã hát khúc ca hòa bình , nhưng những ký ức về Cô Thu và những chiến đò sinh tử năm 1972 sẽ mãi là ngọn lửa rực sáng câu chuyện thời hoa lửa của bà nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của độc lập , tự do . Là những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường , chúng em rèn luyện để viết tiếp những trang sử hào hùng của dân tộc trong thời đại mới , xứng đáng vói sự hy sinh của thế hệ cha anh


