Bài viết

81 ngày đêm đưa đò trên dòng sông máu

81 ngày đêm đưa đò trên dòng sông máu

Lào Cai08/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đêm ấy, sông cũng biết run…”

Tôi khi đó mới mười tám tuổi. Tuổi mà con gái người ta còn e thẹn trước bến nước, còn tôi thì mỗi đêm chỉ biết bám vào mạn thuyền, chống chọi với tiếng bom đạn nổ đến xé cả màn đêm.

Cha chồng tôi – ông Con – dúi vào tay tôi mái chèo, giọng vừa run vừa cứng cỏi:

“Thu, đêm nay bộ đội cần qua sông gấp. Con chèo với cha.”

Tôi chỉ kịp gật đầu. Chẳng ai ở cái vùng lửa đạn này còn có thời gian để sợ.

“Mỗi nhịp chèo như đánh cược sinh mạng”

Chúng tôi đẩy chiếc đò nan ra giữa dòng.
Gió thổi hun hút, mùi khói súng cay xè. Pháo sáng rọi trắng cả mặt nước, ánh lên những đám bọt đỏ quạch mà ai cũng hiểu là gì.

Tôi cúi xuống nhìn mái chèo, tay mình run, nhưng tim thì không.
Trên bờ, từng tốp bộ đội — phần lớn là mấy anh lính trẻ tóc còn xanh — đang chờ.

Một anh bộ đội đặt tay lên vai tôi, khẽ nói:

“Em chèo chắc vào, tụi anh còn phải kịp vào Thành cổ.”

Tôi mỉm cười mà không dám ngẩng lên nhìn anh, sợ thấy đôi mắt người đi vào nơi chỉ có 1% trở về.

“Tiếng pháo đêm như muốn xé con đò thành từng mảnh”

Chúng tôi vừa chèo được nửa sông thì loạt pháo dội xuống.
Mặt nước dựng lên như bùng nổ, từng cột nước bắn cao hơn cả ánh sáng pháo trời.

Cha hét:

“Thu, cúi xuống!”

Tôi ôm lấy mạn thuyền, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Có tiếng mảnh pháo rít qua, sượt ngay sát đầu.

Nhưng con đò vẫn chạy.
Vẫn chở gần hai chục con người căng đầy ý chí.

“Rồi một tiếng rên nhẹ làm tôi chết lặng…”

Khi cập bờ bên kia, bộ đội nhảy xuống thật nhanh.
Trong số họ, có một cậu lính bị thương được mấy anh khác dìu theo.

Lúc họ chuyển cậu sang thuyền để đưa về tuyến sau, tôi nghe cậu cố gượng thì thào:

“Mẹ ơi… đau quá…”

Tôi chỉ kịp nắm tay cậu.
Rồi bàn tay ấy buông ra — nhẹ như chiếc lá khô.

Con đò của tôi run lên, không phải vì sóng, mà vì tim mình đau quá.

“Nhưng rồi lại phải tiếp tục…”

Sông Thạch Hãn đêm đó đỏ như lửa.
Nhưng bộ đội ngoài kia vẫn chờ để qua sông.

Tôi lau nước mắt bằng ống tay áo cháy sém, đứng dậy, nắm lại mái chèo.

Cha hỏi nhỏ:

“Thu… con có chèo nổi nữa không?”

Tôi không nói.
Tôi chỉ bước xuống thuyền, buộc lại dây, đẩy mạn đò ra dòng.

Bởi tôi biết, nếu tôi không chèo, sẽ có thêm bao người trẻ nữa không kịp vào Thành cổ…
Hay không kịp trở về.

“Trong 81 ngày ấy, tôi chẳng có đêm nào ngủ trọn”

Mỗi đêm chúng tôi chèo từ 30 đến 40 chuyến.
Có lúc thuyền bị bắn cháy, có lúc phải nhảy xuống sông để trốn pháo, rồi lại lóp ngóp bơi vào bờ, thay thuyền, lại chèo tiếp.

Từng đêm, ánh mắt của những người lính trẻ in vào tôi như vết khắc.
Có người quay lại nhìn tôi cười.
Có người chỉ cúi đầu chào.
Có người đi rồi… không bao giờ trở lại.

Và tôi, con gái 18 tuổi — giữa bom đạn — chỉ biết một điều:

Còn người cần qua sông, tôi còn chèo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn