Cựu chiến binh

81 NGÀY ĐÊM GIỮ THÀNH CỔ

Ông Phạm Văn Thanh là cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – một trong những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trải qua 81 ngày đêm chiến đấu dưới mưa bom, bão đạn, chứng kiến sự hy sinh anh dũng của biết bao đồng đội, những ký ức về Thành cổ Quảng Trị vẫn luôn là dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời người lính của ông.

Nghệ An24/06/2026Lê Thị nhật (thôn 11, xã Anh Sơn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần nhắc đến Thành cổ Quảng Trị, ông Phạm Văn Thanh lại lặng đi vài giây như để hồi tưởng về những tháng ngày không thể nào quên của tuổi trẻ. Đó là mùa hè đỏ lửa năm 1972, khi ông cùng đồng đội được lệnh hành quân vào chiến trường Quảng Trị để tham gia chiến đấu bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Ông kể rằng, khi đặt chân đến Thành cổ, điều đầu tiên ông cảm nhận được là sự khốc liệt của chiến tranh. Bom đạn của địch trút xuống ngày đêm không ngớt. Mặt đất rung chuyển bởi pháo kích liên tục. Có những thời điểm, chỉ trong một ngày, hàng nghìn quả đạn pháo được bắn vào khu vực Thành cổ và vùng phụ cận.

“Ban ngày chiến đấu, ban đêm củng cố trận địa. Đất vừa đào lên đã bị bom cày xới. Hầm hào vừa gia cố xong lại bị phá sập. Nhưng không ai nghĩ đến chuyện lùi bước”, ông nhớ lại.

Điều khiến ông xúc động nhất là tinh thần quả cảm của những người lính trẻ. Nhiều đồng đội của ông khi ấy mới mười tám, đôi mươi, vừa rời ghế nhà trường đã khoác ba lô ra trận. Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, họ vẫn động viên nhau bám trụ trận địa với quyết tâm giữ vững Thành cổ bằng mọi giá.

Một đêm giữa tháng 8 năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ giữ một vị trí trọng yếu trong khu vực Thành cổ. Pháo địch bắn dồn dập suốt nhiều giờ liền. Khói bụi mù mịt, đất đá tung lên khắp nơi. Trong trận chiến ấy, nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ông nghẹn ngào kể: “Có những người sáng còn ngồi ăn cơm cùng nhau, tối đã nằm lại chiến trường. Chúng tôi đau xót lắm, nhưng càng đau xót càng quyết tâm chiến đấu để xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội.”

Suốt 81 ngày đêm, cán bộ, chiến sĩ đã kiên cường bám trụ, chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Thiếu nước uống, thiếu lương thực, thương binh ngày càng nhiều, nhưng ý chí bảo vệ Thành cổ chưa bao giờ suy giảm. Đối với những người lính khi ấy, giữ được trận địa không chỉ là nhiệm vụ quân sự mà còn là danh dự, lòng tự hào và trách nhiệm đối với Tổ quốc.

Khi chiến dịch kết thúc, ông Phạm Văn Thanh may mắn trở về, nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn và trong lòng Thành cổ Quảng Trị. Mỗi lần có dịp trở lại nơi đây, ông đều thắp nén hương tưởng nhớ những người đồng chí đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, ông luôn dành thời gian kể lại những câu chuyện của một thời hoa lửa cho thế hệ trẻ. Ông mong muốn các bạn đoàn viên, thanh niên hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha anh, từ đó biết trân trọng cuộc sống, sống có trách nhiệm và không ngừng phấn đấu vì quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn