Cựu chiến binh

81 ngày đêm giữ Thành cổ – Lời kể từ dòng Thạch Hãn

Câu chuyện của ông Lê Văn Sáu – một chiến sĩ từng trực tiếp tham gia 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – nơi được xem là chiến trường ác liệt bậc nhất trong kháng chiến chống Mỹ. Bài viết 81 ngày đêm không thể nào quên Năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành tâm điểm của cả nước. Cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ đã đi vào lịch sử như một bản anh hùng ca bằng máu và lòng quả cảm.

Quảng Trị13/03/2026Võ Thanh Lương (THPT Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Sáu khi đó vừa tròn 20 tuổi. Rời quê hương Triệu Phong, ông vào đơn vị bộ binh và được điều động về chiến đấu tại Thành cổ. Ông kể lại: “Bom đạn dội xuống gần như không ngớt. Có ngày đất đá bị cày xới nhiều lần. Nhưng anh em xác định rõ: còn người là còn trận địa.” Suốt 81 ngày đêm, từ tháng 6 đến tháng 9 năm 1972, Thành cổ và khu vực xung quanh hứng chịu lượng bom đạn khổng lồ. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những đêm vượt sông tiếp tế, các chiến sĩ phải lội qua dòng Sông Thạch Hãn trong mưa pháo sáng và tiếng nổ dội vang. Ông Sáu trầm ngâm: “Có đồng đội đi rồi không trở lại. Mỗi lần nhớ đến, tôi vẫn thấy nghẹn.” Nơi đất hóa tâm linh Sau chiến tranh, Thành cổ trở thành khu di tích lịch sử quốc gia đặc biệt. Mỗi mét đất nơi đây đều thấm đẫm sự hy sinh của hàng nghìn chiến sĩ. Ông Sáu nhiều lần trở lại Thành cổ trong các dịp tưởng niệm. Ông đứng lặng trước đài tưởng niệm, ánh mắt xa xăm. “Ngày xưa là chiến trường. Giờ là nơi tri ân. Tôi mừng vì thế hệ sau được sống trong hòa bình.” Đối với ông, Thành cổ không chỉ là một địa danh. Đó là ký ức tuổi trẻ, là nơi gửi lại một phần máu thịt của đồng đội mình.

Trách nhiệm của thế hệ hôm nay Hôm nay, khi bước vào khuôn viên Thành cổ, màu xanh cây lá phủ lên những dấu tích chiến tranh. Tiếng chuông tưởng niệm vang lên giữa không gian yên bình. Nhưng lịch sử không bao giờ được phép lãng quên. Những câu chuyện như của ông Lê Văn Sáu giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao con người. Viết lại câu chuyện này là cách để nhắc nhở bản thân và bạn bè đồng trang lứa rằng: Phải sống xứng đáng với quá khứ. Phải biết trân trọng hiện tại. Và phải có trách nhiệm xây dựng tương lai quê hương Quảng Trị ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn