Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

81 Ngày Đêm Không Thấy Mặt Trời

Tôi bước chân vào Thành cổ đầu mùa hè năm 1972, khi hoa phượng chưa kịp nở đã bị khói súng nhuộm đen. Những ngày đầu, tôi còn nỗ lực vạch lên vách hầm từng gạch nhỏ để đếm xem mình đã tồn tại được bao nhiêu ngày. Nhưng sau đó, mọi khái niệm thời gian đều trở nên vô nghĩa. Pháo nổ liên miên, đất đá bị xới tung, ngày và đêm trộn lẫn vào nhau trong một màu xám xịt của khói thuốc và bụi bặm. Chúng tôi sống như những sinh vật dưới lòng đất. Hầm sập thì lại bò ra, dùng tay không cào đất để đào lại. Đồ

Quảng Trị27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi bước chân vào Thành cổ đầu mùa hè năm 1972, khi hoa phượng chưa kịp nở đã bị khói súng nhuộm đen. Những ngày đầu, tôi còn nỗ lực vạch lên vách hầm từng gạch nhỏ để đếm xem mình đã tồn tại được bao nhiêu ngày. Nhưng sau đó, mọi khái niệm thời gian đều trở nên vô nghĩa. Pháo nổ liên miên, đất đá bị xới tung, ngày và đêm trộn lẫn vào nhau trong một màu xám xịt của khói thuốc và bụi bặm.

Chúng tôi sống như những sinh vật dưới lòng đất. Hầm sập thì lại bò ra, dùng tay không cào đất để đào lại. Đồng đội hy sinh ngay bên cạnh, chúng tôi chỉ kịp chôn tạm vào vách chiến hào, đánh dấu bằng một mảnh gỗ mục hay chiếc bình tông cũ. Có những ngày định mệnh, tôi phải tự tay chôn cất ba người anh em thân thiết nhất, những người vừa mới đây thôi còn chia nhau mẩu lương khô cuối cùng.

Khi có lệnh rút quân qua sông, tôi lồm cồm bò ra khỏi căn hầm nồng nặc mùi ẩm mốc. Ánh nắng mặt trời rực rỡ của ngày mới dội xuống làm đôi mắt tôi đau đớn, chói lòa. Người ta nói chúng tôi đã ở trong đó hơn hai tháng. Tám mươi mốt ngày đêm ròng rã. Tôi chưa một lần được ngắm nhìn bầu trời trọn vẹn, vì chỉ cần ló đầu ra khỏi hầm là cái chết đã cận kề. Tôi sống sót trở về, nhưng trái tim và tuổi trẻ của tôi đã vĩnh viễn hóa thân thành gạch vụn và bùn lầy nơi mảnh đất ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn