Bài viết

81 ngày đêm “mưa đỏ” Thành cổ Quảng Trị

Tác phẩm tái hiện lại ký ức chân thực và đầy ám ảnh của ông Phạm Quang Dong về 81 ngày đêm chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – một trong những trận chiến khốc liệt nhất trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ. Qua lời kể của ông, người đọc có thể hình dung rõ sự tàn khốc của chiến tranh khi bom đạn dội xuống gần như không ngừng nghỉ, đất đá bị cày xới, không gian đặc quánh mùi khói súng và sự hy sinh. Không chỉ phản ánh sự khốc liệt, tác phẩm còn làm nổi bật tinh thần kiên cường

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hồi ức của ông Phạm Quang Dong, Thành cổ Quảng Trị năm 1972 không chỉ là một chiến trường, mà là nơi mà sự sống và cái chết diễn ra từng phút, từng giây. Bom đạn trút xuống dày đặc đến mức mặt đất bị xới tung, cây cối bị thiêu rụi, không còn hình dạng ban đầu. Ông kể rằng có những thời điểm, pháo kích kéo dài liên tục, khiến người lính không kịp nghỉ ngơi, ăn uống cũng vội vàng trong hầm trú ẩn chật hẹp.

Ông từng là một người thầy giáo, nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã rời bục giảng, khoác lên mình màu áo lính và bước vào chiến trường. Trong đơn vị, ông đảm nhận nhiệm vụ truyền tin – một công việc vô cùng nguy hiểm vì phải di chuyển giữa làn bom đạn để đảm bảo thông tin liên lạc không bị gián đoạn. Mỗi lần xuất phát là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường thực hiện nhiệm vụ.

Ông nhớ lại rằng đơn vị của mình ban đầu có hàng nghìn người, nhưng sau những ngày chiến đấu ác liệt, số người còn lại rất ít. Nhiều đồng đội của ông đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những người vừa trò chuyện, chia sẻ với nhau buổi sáng, đến chiều đã không còn nữa. Những mất mát ấy để lại trong ông nỗi đau sâu sắc, nhưng cũng tiếp thêm ý chí để ông tiếp tục chiến đấu thay cho những người đã ngã xuống.

Trong ký ức của ông, Thành cổ Quảng Trị giống như một “cối xay thịt” – nơi mà bất cứ ai bước vào cũng phải đối mặt với sự khốc liệt tột cùng. Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh đó, tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của người lính Việt Nam lại tỏa sáng mạnh mẽ. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi để hoàn thành nhiệm vụ.

Sau chiến tranh, mỗi lần nhắc lại ký ức ấy, ông không khỏi xúc động. Những hình ảnh về đồng đội, về chiến trường khốc liệt vẫn còn in đậm trong tâm trí. Đối với ông, đó không chỉ là ký ức đau thương mà còn là niềm tự hào, bởi ông đã được sống, chiến đấu và chứng kiến một giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn