Bài viết

81 ngày đêm ở Thành Cổ QUẢNG TRỊ

Chiến tranh đã lùi xa ,nhưng những câu chuyện về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước’’ vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm long yêu nước trong long mỗi chúng ta . Em tên là Trang hôm nay theo chủ đề thời hoa lửa ,em được bậc ông trước đã trực tiếp tham gia chiến đấu kể lại trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Quảng Trị20/01/2026Hoàng Gia Hưng (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa ,nhưng những câu chuyện về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước’’ vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm long yêu nước trong long mỗi chúng ta . Em tên là Trang hôm nay theo chủ đề thời hoa lửa ,em được bậc ông trước đã trực tiếp tham gia chiến đấu kể lại trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước .Ấn tượng nhất là năm 1972 , 81 ngày đêm giải phóng Thành Cổ Quảng Trị được ví như “lò vôi thế kỉ “nói về sự tàn phá khủng khiếp của bom đạn , Thành Cổ Quảng Trị không khác gì một túi bom của Thế Giới . Với diện tích chưa đầy 6km vuông ,mỗi ngày quân Mỹ dội xuống hàng nghìn tấn bom. Ông đi bộ đội vào tháng 5/1972 huấn luyện được hai tháng, vào tuyến đường hành quân đi đến đâu thì dân quân, các mẹ, các chị tiếp nước, mía, thức ăn cho bộ đội vào Vĩnh Ninh. Những đêm không ngủ, nhìn sang bên kia sông Thạch Hãn thấy trời rực lửa bom. Ông kể lại với em rằng nơi đây được gọi là “cối xay thịt’’.

Tại sao lại gọi là “Cối xay thịt” ?

Ông mới giải thích: Vì cường độ bom đạn quá lớn, quân số của ta cứ bổ sung vào đêm trước thì đêm sau đã tổn thất gần hết. Thời đó Y Tế chưa được hiện đại như thời nay, bộ đội bị thương đầy người, tiếng than thở của các chú trong cái hầm nhỏ, vết thương bị nhiễm trùng rất nhanh. Đau dớn nhất là khi phẫu thuật không thuốc tê do bị bao vây, tiếp tế khó khăn, nhiều ca phẫu thuật cắt bỏ chi của các chú phải thực hiện ngay trong hầm tối dưới ánh đèn pin. Hay cái nóng và ruồi bọ thiếu nước và bông băng, mỗi khi thay miếng gạt khô dính chặt vào da thịt. Súng đạn, pháo hạm, B52 ném xuống không ngừng nghỉ, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Máu của các chiến sĩ đổ xuống nhiều đến mức dòng sông thạch Hãn đỏ rực một màu, đất đá bị băm nát, không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi. 81 ngày đêm không chỉ giữ lại mảnh đất mà còn phục vụ cho cuộc đàm phán tại Hội Nghị Pari là một lợi thế Hòa Bình tại Việt nam. Quân và dân ta đã làm nên điều không tưởng khi trụ suốt dưới gần ba tháng dưới cơn mưa bom đạn. Sau khi Mỹ thấy không giữ được Thành Cổ, trực thăng ra, quân tình nguyện của Mỹ là cố vấn, không quân, hải quân phối hợp với nhau ném bom nhiều đến mức đất đá chảy thành vôi. Ông và đồng đội thường đùa với nhau :“ Thịt có thể nát, xương có thể tan, nhưng Thành Cổ thì không bao giờ mất.’’

Ông bảo với em rằng: Các cháu sống thời bình được đi học dưới mái trường khang trang, hãy nhớ rằng dưới mỗi mét vuông đất là xương máu là tuổi trẻ của một thế hệ nằm lại trong cái “ Cối xay thịt’’ ấy để đổi lấy độc lập như hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn