81 ngày đêm Thành Cổ Quảng Trị – Khúc tráng ca bất tử bên dòng Thạch Hãn
Câu chuyện tái hiện cuộc chiến 81 ngày đêm khốc liệt bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị năm 1972, nơi quân và dân ta đã chiến đấu kiên cường trước bom đạn hủy diệt của kẻ thù. Đó không chỉ là một trận chiến lịch sử, mà còn là khúc tráng ca bất tử về lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí quật cường của con người Việt Nam.
Lịch sử Việt Nam là bản hùng ca bất khuất với biết bao chiến công hiển hách, làm nên tên tuổi của một dân tộc kiên cường. Trong đó, 81 ngày đêm hào hùng của quân dân nơi Thành Cổ Quảng Trị năm 1972 đã trở thành biểu tượng của sự bất tử và lòng yêu nước. Đây là sự kiện lịch sử đã để lại trong em nhiều niềm cảm xúc và sự tự hào.
Ngày 13/6/1972, Chính quyền Sài Gòn dưới sự chỉ huy của Nguyễn Văn Thiệu quyết tái chiếm lại Thành Cổ, mang tên “Lam Sơn 72”. Để chiến thắng, chúng cho sử dụng bom hạng nặng và các đội quân hùng mạnh. Về mặt chính trị, chúng muốn gây sức ép tại tọa đàm Paris. Về quân sự, chúng hy vọng sẽ phá được phòng thủ của quân dân Quảng Trị, cứu vãn chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh của chúng”. Sáng sớm ngày 28/6/1972, xuất phát từ đông Mỹ chánh, bộ binh và xe tang chính thức mở cuộc tái chiếm. Quân đội Việt Nam Cộng hòa cho tấn công bằng ba đường đó là: đường bộ, đường hàng không và đường thủy. Với tham vọng và sự nỗ lực vô nghĩa, mặt trận Quảng Trị đặc biệt là Thành Cổ trở thành điểm yếu, nơi đọ sức quyết liệt giữa quân ta và quân địch trong suốt 81 ngày đêm lịch sử ấy.
Về phía ta, để chủ động cho cuộc tái chiếm, cùng thời điểm đó Bộ Tư lệnh B5 cho sơ tán người dâ, chuẩn bị sẵn sang chiến đấu. Trước đó kêu gọi các sinh viên, người trẻ tham gia cứu nước. Bộ đội chủ lực, các cán bộ, chỉ huy các sư đoàn luôn nung nấu lời thề “Còn người còn trận địa”, “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Trong suốt từ ngày 28/6/1972 đến 27/7/1972, địch bắt đầu cuộc tái chiếm. Chúng đã nhiều lần tấn công trận địa nhưng đều bị ta đánh trả quyết liệt. Vượt qua mọi khó khăn, gian khổ ác liệt và hy sinh, các chiến sỹ của ta vẫn chiến đâu rất kiên cường. Các đơn vị chủ chốt đã giữ Thị xã và Thành Cổ (khiến binh đoàn dù bị tổn thất tới 5000 tên).
Bước sang tháng thứ 2 của cuộc chiến, cuộc đọ sức của ta và địch ở khu vực Thành Cổ và các thị xã trở lên khốc liệt hơn. Nhưng với ý chí “Còn người còn trận địa”, “K3 Tam Sơn còn, Thành Cổ còn”, các cán bộ chiến sỹ Tiểu đoàn 3 và Tiểu đoàn 8 chốt giữ trong Thành. Nhiều tên liều chết cố gắng cắn cờ lên bờ thành liền bị Trung đội trưởng Tiểu đoàn 3 Hán Duy Long và đồng đội tiêu diệt. Tuy nhiên, với chiến thuật “chậm chắc”, mỗi khi gặp quân ta, địch ngừng bắn, cho pháo bắn phá một cách dữ dội rồi đánh tiếp. Mỗi khi đồng đội hi sinh, những trái tim còn lại rực cháy hơn. Máu của những người ngã xuống hòa vào màu gạch đỏ, hòa vào dòng Thạch Hãn, hóa thành bất tử ngàn năm. Sang tháng 9 – tháng thứ 3 cũng như tháng cuối cùng, cuộc chiến trở lên ác liệt hơn nữa. Thời tiết cũng không thuận lợi (áp thấp, nắng mưa thất thường), nước sông Thạch Hãn dâng cao như lũ lụt. Cả thị xã chìm trong biển nước. Lợi dụng tình thế đó, địch tăng cường bắn phá như vũ bão vào các tụ điểm. Các chiến sĩ thay nhau tát nước, đánh giặc. Ngày ngày, họ ngâm mình trong làn nước lạnh, ăn vụn lương khô cầm hơi. Điều đó khiến họ trở lên gầy gò, sức khỏe yếu kém, bệnh tật triền miên,… Trước tình thế đó, quân ta được lệnh rút qua song Thạch Hãn,quân ta dành thắng lợi
Với diện tích chưa đầy 4km2, trong vòng 81 ngày đêm đỏ lửa, Thành Cổ và Thị xã Quảng Trị đã phải hứng chịu hang trăm hàng nghìn tấn bom đạn. Thương vong nhiều không đếm xuể. Trước tình hình đó, quân ta không nản lòng mà thêm kiên cường. Người dân nơi ấy đã xuống đường biểu tình đòi quyền độc lập cho dân
Thắng lợi chiến dịch Xuân – Hè 1972 tại Quảng Trị đã trở thành vẫn đề chính trị, làm lung lay cả nước Mỹ, buộc bọn chúng phải nối lại đàm phán và ký Hiệp định Paris.
Là học sinh thời bình, em chưa từng trải qua chiến tranh, nhưng đôi khi đọc được câu thơ:
“Đò lên Thạch Hãn ơi … chèo nhẹ
Đáy song còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành song nước
Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm”
Em thấy yêu thêm đất nước ta. Dù không cầm súng ra trận, em vẫn có thể là một “chiến sỹ nhỏ” trên con đường học tập cùng các bạn đồng trang lứa để viết tiếp lên những trang sử hào hùng ấy. Trận chiến 81 ngày đêm bất khuất ấy không chỉ là thắng lợi của một cuộc chiến mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí của con người Việt Nam. Những người lính năm xưa – chính là tấm gương sáng cho bao thế hệ hôm nay và mai sau…



