81 ngày đêm trên dòng sông máu: Ký ức thời hoa lửa bên bến Thạch Hãn (1)
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, khi chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, dòng sông Thạch Hãn đã trở thành "con đường máu" nối liền hậu phương với chiến trường. Giữa mưa bom bão đạn, có một cô gái du kích vừa tròn 17 tuổi tên là Nguyễn Thị Thu đã cùng bố chồng kiên cường neo mình trên chiếc đò mộc, làm nhiệm vụ đưa hàng ngàn chiến sĩ vượt sông tiếp cận trận địa.Những chiến sĩ được bà Thu chở qua sông ngày ấy tuổi đời còn rất trẻ, đa phần mới mười tám đôi mươi, gác lại bút nghiên từ các trường đại học lớn ở Hà Nội để lên đường cầm súng. Bà Thu nhớ lại, chiếc đò mộc nhỏ nhoi chỉ chở được tối đa 10 người mỗi chuyến, một ngày bà gắng sức đi được 10 chuyến. Quân số đông, những người còn lại phải ôm phao bơi vượt sông giữa lúc bom đạn gầm rú xé toạc màn đêm.Điều day dứt nhất trong ký ức của người nữ du kích năm xưa là "đưa họ đi… nhưng chẳng mấy ai trở lại". Bom đạn ác liệt đến mức có những chiến sĩ bị thương nặng vừa được bà dìu lên đò đưa về bờ, chưa kịp chuyển đến trạm quân y đã hy sinh trên tay bà. Trước lúc nhắm mắt, trong nỗi đau đớn cùng cực, họ chỉ kịp gào thét gọi “mẹ ơi”. Tiếng gọi xé lòng ấy, cùng tiếng bom nổ đạn lạc, đã trở thành di chứng ám ảnh bà Thu suốt những năm tháng hòa bình. Trong hàng vạn chiến sĩ trẻ được con đò của gia đình bà đưa qua sông năm ấy, đến ngày đất nước toàn thắng, bà đau đớn nhận ra chỉ có đúng 2 người còn sống sót được bà chở ngược về bờ.Chiến tranh khốc liệt không cho bà kịp nhớ mặt, biết tên những người lính đã ngã xuống. Sau ngày hòa bình lập lại, bà Thu cùng chồng tiếp tục quay về với cuộc sống mộc mạc bên bến sông xưa. Cứ đến những ngày lễ lớn, người nữ du kích tóc đã bạc phơ lại lặng lẽ ra bờ sông Thạch Hãn, ghé nghĩa trang Thành cổ để thắp nén tâm hương cho những người đồng đội năm xưa.Mỗi câu chuyện sưu tầm từ thời hoa lửa là một lời nhắc nhở thiêng liêng về giá trị của độc lập, tự do. Câu chuyện về lòng dũng cảm của bà Nguyễn Thị Thu và sự hy sinh của thế hệ sinh viên xếp bút nghiên ra trận năm 1972 chính là bài học lớn cho tuổi trẻ hôm nay: sống trách nhiệm, biết ơn và sẵn sàng cến hiến hết mình cho Tổ quốc.



