81 NGÀY ĐÊM TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN
Năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành “chảo lửa” của cả nước. Bom đạn trút xuống không ngừng, đất đá bị xới tung ngày đêm. Giữa khói lửa ấy, cô du kích Nguyễn Thị Thu, mới tròn 17 tuổi, nhận nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn.
Con sông hiền hòa ngày nào giờ đỏ màu máu. Ban ngày, máy bay địch quần thảo; ban đêm, pháo sáng rạch trời như ban ngày. Mỗi chuyến đò là một lần đối diện cái chết. Có đêm, đò vừa cập bờ thì bom nổ, những người lính trẻ chưa kịp bước lên bờ đã mãi mãi nằm lại lòng sông.
Suốt 81 ngày đêm, cô Thu không nhớ mình đã chở bao nhiêu chuyến đò, chỉ nhớ rõ gương mặt từng chiến sĩ trước lúc đi. Họ cười, dặn:
“Qua bên kia, nếu còn sống, tụi anh sẽ quay lại cảm ơn.”
Nhưng phần lớn… không ai quay lại.
Sau chiến tranh, chỉ hai người lính còn sống tìm về thăm cô lái đò năm xưa. Cô khóc — không phải vì vui, mà vì nhớ những gương mặt đã mãi nằm lại dòng sông Thạch Hãn.



