81 Ngày Đêm Trong Hầm Trú Ẩn Thành Cổ
Mỗi khi trời mưa, ký ức về mùa hè năm 1972 lại hiện về trong tâm trí cựu chiến binh Hoàng Trọng Tuyến như một thước phim không bao giờ phai. Khi ấy, ông là một người lính trẻ chiến đấu trong Thành cổ Quảng Trị - nơi được mệnh danh là “cối xay thịt” của chiến tranh. Hầm trú ẩn ngập nước đến đầu gối. Những người lính phải đứng suốt đêm để tát nước, tay vẫn cầm súng, mắt không rời hướng địch. Bom pháo trút xuống dày đặc như mưa rào mùa hạ, có ngày lên đến hàng chục nghìn quả đạn pháo dội vào một kh
Mỗi khi trời mưa, ký ức về mùa hè năm 1972 lại hiện về trong tâm trí cựu chiến binh Hoàng Trọng Tuyến như một thước phim không bao giờ phai. Khi ấy, ông là một người lính trẻ chiến đấu trong Thành cổ Quảng Trị - nơi được mệnh danh là “cối xay thịt” của chiến tranh.
Hầm trú ẩn ngập nước đến đầu gối. Những người lính phải đứng suốt đêm để tát nước, tay vẫn cầm súng, mắt không rời hướng địch. Bom pháo trút xuống dày đặc như mưa rào mùa hạ, có ngày lên đến hàng chục nghìn quả đạn pháo dội vào một khoảng đất chật hẹp. Đất đá rung chuyển, không khí đặc quánh mùi thuốc súng và máu.
Buổi sáng còn thấy đồng đội cười nói, đến trưa đã chỉ còn lại những thân thể bất động. Có những người ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp nói một lời trăn trối. Ông và một người bạn sống sót bò về hầm trong kiệt sức. Hai mươi ngày ăn lương khô khô khốc, uống nước mưa, nước sông đục đỏ máu. sông Thạch Hãn lúc ấy không còn là dòng sông hiền hòa, mà là một chứng nhân bi thương của chiến tranh.
Sau hơn 80 năm cuộc đời, điều ông Tuyến nói không phải là chiến công, cũng không phải vinh quang, mà chỉ là một câu giản dị: “Sống sót là may mắn. Còn những người nằm lại mới là anh hùng thật sự.”


