81 ngày đêm và lời hẹn với đồng đội
"Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng có những lời hẹn chưa bao giờ được thực hiện. Đó là lời hẹn của những người lính trẻ giữa khói lửa Thành cổ Quảng Trị."
Mùa hè năm 1972.
Quảng Trị bước vào những ngày tháng khốc liệt nhất trong lịch sử dân tộc.
Suốt 81 ngày đêm, bom và pháo dội xuống Thành cổ gần như không ngừng nghỉ. Những bức tường thành bị cày xới, cây cối cháy trụi, mặt đất loang lổ hố bom. Nhưng giữa mưa bom ấy, những người lính Quân đội nhân dân Việt Nam vẫn kiên cường bám trụ.
Họ đều còn rất trẻ.
Có người vừa tròn hai mươi tuổi.
Có người còn chưa kịp viết xong lá thư gửi về cho mẹ.
Có người vừa nhận tin mình đã được kết nạp Đảng ngay tại chiến hào.
Trong ký ức của nhiều cựu chiến sĩ, điều quý giá nhất không phải khẩu súng hay ba lô, mà là tình đồng đội.
Có những đêm, cả đơn vị chỉ còn vài nắm cơm vắt chia nhau.
Có người nhường phần nước cuối cùng cho đồng đội đang bị thương.
Có người cởi chiếc áo mưa duy nhất để đắp cho người bạn sốt cao.
Giữa cái sống và cái chết, họ không nghĩ cho riêng mình.
Họ chỉ mong đồng đội còn sống.
Một cựu chiến sĩ từng kể rằng, trước giờ nhận nhiệm vụ vượt sông Thạch Hãn vào Thành cổ, anh em thường nắm chặt tay nhau.
Không ai nói lời từ biệt.
Bởi tất cả đều hiểu, nếu nói lời chia tay thì sẽ rất khó bước tiếp.
Chỉ có một câu rất ngắn:
"Hết chiến tranh, nhất định gặp lại."
Đó là lời hẹn giản dị.
Nhưng cũng là lời hẹn đau lòng nhất.
Bởi sau mỗi trận đánh, đội hình lại vơi đi.
Có người mãi mãi nằm lại bên bờ sông Thạch Hãn.
Có người nằm dưới những lớp đất đá của Thành cổ.
Có người đến hôm nay vẫn chưa tìm được tên.
Những người còn sống mang theo lời hẹn ấy suốt cuộc đời.
Sau ngày đất nước thống nhất, họ trở về.
Có người làm thầy giáo.
Có người làm kỹ sư.
Có người trở thành bác sĩ.
Có người trở về cày trên chính thửa ruộng quê mình.
Nhưng cứ đến tháng Bảy, họ lại tìm về Quảng Trị.
Không phải để nhắc về chiến công.
Mà để thắp một nén hương cho những người bạn năm xưa.
Mỗi lần đứng bên dòng Thạch Hãn, họ lại lặng người.
Dòng sông vẫn chảy như năm nào.
Nhưng những người cùng hẹn ngày trở về thì không còn đủ.
Trong những buổi gặp mặt cựu chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị, người ta ít nói về những trận đánh.
Điều được nhắc nhiều nhất là tên của đồng đội.
Những cái tên được đọc lên trong sự im lặng.
Có người vẫn nhớ như in nụ cười của người bạn ngồi cạnh mình trong chiến hào.
Có người vẫn giữ chiếc khăn tay mà đồng đội gửi lại trước lúc lên đường.
Có người mỗi năm đều viết vài dòng nhật ký gửi cho người bạn đã hy sinh.
Lời hẹn năm ấy không thể thực hiện theo cách họ mong muốn.
Nhưng bằng một cách khác, những người còn sống vẫn luôn giữ lời.
Họ sống tử tế hơn.
Họ kể lại ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ.
Họ chăm sóc phần mộ đồng đội.
Họ cùng nhau trở lại chiến trường xưa để tri ân những người đã nằm lại.
Có lẽ, đó chính là cách đẹp nhất để thực hiện lời hẹn.
Hôm nay, khi chúng ta đi trên những con đường bình yên, rất khó hình dung nơi đây từng là chiến trường ác liệt.
Những lớp học rộn tiếng cười.
Những khu phố đông vui.
Những cây cầu nối liền đôi bờ.
Tất cả đều được xây nên từ sự hy sinh của biết bao người lính tuổi đôi mươi.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta không còn phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Nhưng chúng ta có trách nhiệm giữ gìn hòa bình, học tập, lao động, cống hiến và sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh.
Bởi điều những người lính năm xưa mong muốn nhất không phải là được ca ngợi.
Mà là được thấy đất nước hòa bình, nhân dân hạnh phúc và thế hệ sau biết trân trọng lịch sử.
Xin được kết thúc câu chuyện bằng những câu thơ đã trở thành biểu tượng khi nhắc đến Thành cổ Quảng Trị:
"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Những người lính năm ấy đã thực hiện trọn vẹn lời hứa với Tổ quốc.
Phần lời hẹn còn lại với đồng đội, những người còn sống vẫn đang tiếp tục gìn giữ bằng ký ức, bằng lòng biết ơn và bằng trách nhiệm truyền lại lịch sử cho các thế hệ mai sau.



