Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

81 ngày đêm và lời thề giữ đất

​Mùa hè năm 1972, khi ông Hùng tròn 20 tuổi, Quảng Trị không có màu xanh của lá, chỉ có màu đỏ của gạch vụn và màu đen của thuốc súng. Ông nhớ lại, bầu trời thị xã lúc đó không bao giờ yên tĩnh; tiếng phản lực gầm rú và tiếng pháo từ hạm đội ngoài biển dội vào liên hồi. ​"Chúng tôi không gọi đó là chiến trường, chúng tôi gọi đó là cối xay thịt," ông Hùng bồi hồi kể lại. Nhiệm vụ của ông là chuyển mệnh lệnh giữa các hầm chốt. Có những đoạn đường chỉ dài vài trăm mét nhưng ông phải bò qua hàng chụ

Quảng Trị27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Mùa hè năm 1972, khi ông Hùng tròn 20 tuổi, Quảng Trị không có màu xanh của lá, chỉ có màu đỏ của gạch vụn và màu đen của thuốc súng. Ông nhớ lại, bầu trời thị xã lúc đó không bao giờ yên tĩnh; tiếng phản lực gầm rú và tiếng pháo từ hạm đội ngoài biển dội vào liên hồi.

​"Chúng tôi không gọi đó là chiến trường, chúng tôi gọi đó là cối xay thịt," ông Hùng bồi hồi kể lại. Nhiệm vụ của ông là chuyển mệnh lệnh giữa các hầm chốt. Có những đoạn đường chỉ dài vài trăm mét nhưng ông phải bò qua hàng chục hố bom, xác pháo nóng hổi.

Vào đêm ngày 15 tháng 8, tiểu đội của ông chỉ còn lại 3 người. Giữa những đợt pháo kích dồn dập, người tiểu đội trưởng bị thương nặng đã nắm chặt tay ông và nói: "Hùng ơi, bằng mọi giá phải giữ được lá cờ trên nóc hầm. Còn cờ là còn trận địa." Suốt đêm đó, ông Hùng và người đồng đội còn lại đã thay nhau đẩy lùi 4 đợt tấn công của đối phương. Khi khói súng tạm tan vào mờ sáng, ông nhìn ra dòng sông Thạch Hãn – con đường tiếp tế duy nhất. Dưới ánh chớp của đạn pháo, dòng sông đỏ quạch. Không phải đỏ vì phù sa, mà đỏ vì máu của những người lính trẻ mươi mươi tuổi đời đã ngã xuống khi chèo xuồng tiếp tế vào thành.

​Cuộc chiến 81 ngày đêm tại Thành Cổ Quảng Trị (từ 28/6 đến 16/9/1972) đã trở thành một biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Số lượng bom đạn mà Mỹ dội xuống đây tương đương với sức mạnh của 7 quả bom nguyên tử đã thả xuống Hiroshima năm 1945.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn