81 ngày đêm và một tuổi xuân
81 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị là một trong những chương bi tráng nhất của lịch sử dân tộc. Trong khoảng thời gian ấy, từng mét đất phải được giữ bằng ý chí, lòng dũng cảm và cả máu xương của những người lính.
Nguyễn Văn Hòa là một trong những chiến sĩ đã có mặt tại chiến trường ấy.
Sinh ra ở huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, Hòa lớn lên với tình yêu quê hương sâu sắc. Khi vừa tròn hai mươi tuổi, anh lên đường nhập ngũ và trở thành chiến sĩ phòng không.
Đến Thành cổ, Hòa cùng đồng đội phải đối diện với những trận đánh vô cùng dữ dội. Máy bay liên tục xuất hiện trên bầu trời. Pháo binh dội xuống từng khu vực. Đất đá tung lên sau mỗi đợt bom.
Nhưng giữa tất cả những hiểm nguy ấy, Hòa vẫn không lùi bước.
Anh cùng đồng đội kiên trì bám trận địa, chiến đấu từng ngày, từng giờ. Với những người lính khi ấy, bảo vệ Thành cổ là nhiệm vụ thiêng liêng mà họ sẵn sàng đánh đổi bằng cả tính mạng.
Trong một trận không kích ác liệt, Nguyễn Văn Hòa đã hy sinh.
Anh ra đi ở tuổi đôi mươi – độ tuổi mà lẽ ra phía trước còn rất nhiều mùa xuân.
Nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên mùa xuân hòa bình cho những thế hệ sau.
Ngày hôm nay, khi đứng trước Thành cổ Quảng Trị, chúng ta không chỉ nhìn thấy một di tích. Chúng ta nhìn thấy cả tuổi trẻ của những người lính đã gửi lại nơi này.


