81 NGÀY ĐÊM VỚI TỬ THẦN
Mỗi ngày tại bến Thạch Hãn, dòng nước không lúc nào ngớt sục sôi, luôn đỏ rực màu máu hòa lẫn với khói thuốc súng khét lẹt. Địch điên cuồng trút hàng vạn tấn bom, pháo bầy và bắn phá suốt ngày đêm. Mục tiêu của chúng là cắt đứt hoàn toàn mạch máu giao thông độc đạo chi viện cho Thành cổ. Trên trời, máy bay gầm rú xé toạc màn đêm. Dưới sông, các loại bom tọa độ, bom nổ chậm và thủy lôi chực chờ phát nổ.
Vào những đêm mưa lũ dâng cao, dòng nước Thạch Hãn cuồn cuộn chảy xiết, ngầu đục phù sa và rác rưởi chiến tranh. Trong bóng tối dày đặc không một ánh đèn, bà Thu vẫn một mình một chèo. Bà lặng lẽ điều khiển con đò nhỏ rẽ sóng băng qua làn mưa đạn dày đặc. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Có những chuyến đò định mệnh, bom nổ ngay sát mạn thuyền tạo thành những cột nước khổng lồ bắn tung tóe. Sóng dữ nhấn chìm nửa chiếc ghe nhỏ nhoi. Giữa lằn ranh sinh tử ấy, người con gái đôi mươi không một chút nao núng. Một tay bà vừa nhanh thoăn thoắt gạt nước tát ra khỏi lòng thuyền, tay kia cố giữ chặt, gồng mình ép chặt bả vai vào tay chèo để giữ thăng bằng, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho các chiến sĩ phía sau.
Đỉnh điểm của sự tàn khốc là những lúc chiếc đò trở thành trạm xá dã chiến di động giữa lòng sông. Tiếng bom đạn gầm rú chói tai hòa lẫn với tiếng thét đau đớn, tiếng nấc nghẹn ngào gọi “Mẹ ơi…” của những thương binh trẻ tuổi đang hấp hối. Nhiều chiến sĩ bị thương quá nặng đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên tay bà khi con đò chưa kịp cập bến Bắc. Máu của các anh thấm đẫm sàn thuyền gỗ, chảy xuống hòa vào lòng sông quê hương. Những gương mặt trẻ măng, những đôi mắt nhắm nghiền xé lòng ấy đã trở thành ký ức ám ảnh khôn nguôi, đi vào cả giấc ngủ và những cơn ác mộng suốt nhiều thập kỷ sau này của người nữ du kích kiên cường.



