81 ngày đưa đò trên 'dòng sông máu' (1)
Giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi chiến trường Quảng Trị trở thành "túi bom, chảo lửa", có một người phụ nữ bình dị đã lặng lẽ góp phần làm nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc. Đó là bà Nguyễn Thị Thu – nữ du kích Quảng Trị, người đã cùng bố chồng ngày đêm chèo đò trên dòng sông Thạch Hãn để đưa bộ đội, thương binh, vũ khí, lương thực và thuốc men vượt sông, chi viện cho chiến trường Thành cổ trong suốt 81 ngày đêm lịch sử năm 1972.
Những chuyến đò của bà không diễn ra trong khung cảnh yên bình mà giữa mưa bom, bão đạn của kẻ thù. Dòng sông Thạch Hãn khi ấy không chỉ là ranh giới giữa sự sống và cái chết mà còn là nơi hứng chịu hàng nghìn quả bom, hàng vạn viên đạn mỗi ngày. Mỗi lần đưa đò rời bến là một lần bà và bố chồng phải đối mặt với hiểm nguy cận kề. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, pháo sáng xé toạc màn đêm, bom đạn liên tục trút xuống mặt sông khiến con đò nhỏ nhiều lần chao đảo. Thế nhưng, bằng lòng dũng cảm và tình yêu nước mãnh liệt, bà vẫn kiên cường bám mái chèo, quyết tâm đưa các chiến sĩ sang bờ an toàn.
Không ít lần, con đò vừa cập bến thì những người lính trẻ còn tươi cười chào bà đã vĩnh viễn nằm lại nơi Thành cổ. Có những chuyến đò chở thương binh trở về trong tiếng rên đau đớn, cũng có những chuyến chỉ còn lại ba lô, mũ cối và những lá thư chưa kịp gửi về quê hương. Mỗi lần chứng kiến đồng đội ngã xuống, trái tim người nữ du kích lại thắt lại bởi đau thương, nhưng bà không cho phép mình gục ngã. Bởi bà hiểu rằng, nếu dừng mái chèo, biết bao người lính sẽ không thể đến được chiến trường, biết bao thương binh sẽ không còn cơ hội trở về.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa hè đỏ lửa năm 1972, nhưng những ký ức ấy vẫn chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí bà Nguyễn Thị Thu. Mỗi khi nhắc đến dòng sông Thạch Hãn, ánh mắt bà lại chất chứa nỗi xúc động. Bà vẫn nhớ gương mặt của những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi ra đi với nụ cười lạc quan nhưng mãi mãi không trở về; vẫn nhớ tiếng bom rung chuyển đất trời, tiếng gọi đồng đội trong màn đêm và những dòng sông nhuộm đỏ bởi máu của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Những ký ức ấy vừa là nỗi đau không thể xóa nhòa, vừa là niềm tự hào về một thế hệ đã sống và chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước và khát vọng độc lập.
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thu không chỉ là câu chuyện về một nữ du kích anh hùng mà còn là biểu tượng của những con người bình dị đã âm thầm cống hiến cho đất nước. Họ không mong được ghi danh trong lịch sử, nhưng chính sự quả cảm và những hy sinh lặng thầm của họ đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc. Qua lời kể của bà, thế hệ hôm nay càng thấu hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người con đất Việt. Vì thế, mỗi chúng ta cần biết trân trọng cuộc sống hôm nay, gìn giữ hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước.



