81 ngày đưa đò trên 'dòng sông máu' (14)
81 ngày đưa đò trên 'dòng sông máu'
Trong những trang sử vàng kháng chiến của dân tộc, cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 đã trở thành một khúc tráng ca bất tử. Nhưng bên cạnh những làn khói súng và gạch vụn đổ nát của Thành cổ, có một dòng sông cũng đã đi vào huyền thoại với những hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng khốc liệt: Sông Thạch Hãn – tuyến đường thủy huyết mạch, nơi diễn ra những chuyến đò sinh tử.
Dòng sông nhuộm máu và những chuyến đò không khứ hồi
Mùa hè năm 1972, để giữ vững Thành cổ Quảng Trị, hàng vạn chiến sĩ giải phóng quân đã được lệnh vượt sông Thạch Hãn dưới tầm oanh tạc dữ dội của bom đạn Mỹ. Sông Thạch Hãn lúc bấy giờ không còn vẻ hiền hòa vốn có, mà liên tục bị cày xới bởi bom B-52, pháo hạm đội và các loại mìn định hướng.
Nhiệm vụ đưa bộ đội sang sông, vận chuyển thương binh và tiếp tế vũ khí được giao cho những chiến sĩ công binh và người dân chèo đò địa phương. Họ chính là những người "đưa đò trên dòng sông máu". Mỗi chuyến đò rời bến là một lần đối mặt với tử thần. Đêm tối đen như mực, chỉ có ánh chớp của bom đạn soi đường. Nhiều chuyến đò vừa ra đến giữa dòng đã bị trúng pháo kích, cả người chèo lẫn chiến sĩ trên đò đều chìm sâu vào lòng sông lạnh ngắt.
Dòng sông Thạch Hãn đã thấm đẫm máu xương của hàng ngàn người con đất Việt nằm lại dưới đáy sông khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi.
Khúc tráng ca bất tử
Sự khốc liệt ấy đã được gói gọn trong những vần thơ nghẹn ngào của cựu chiến binh Lê Bá Dương – người từng trực tiếp chiến đấu tại đây:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm."
Câu chuyện về những người lính trẻ kiên cường vượt sông và những người lái đò thầm lặng dưới mưa bom bão đạn mãi mãi là biểu tượng vĩ đại của lòng yêu nước. Họ đã hóa thân vào sóng nước quê hương, đổi lấy sự bình yên của đất nước hôm nay.



