81 Ngày Đưa Đò Trong Lửa Đạn – Ký Ức Không Quên Của Nữ Du Kích Nguyễn Thị Thu

Giữa cuộc sống yên bình hôm nay, trên bến sông Thạch Hãn (Quảng Trị), có một người mẹ tóc bạc vẫn mang trong mình những ký ức không bao giờ phai. Đó là bà Nguyễn Thị Thu, nguyên nữ du kích xã Triệu Phong – người đã chèo đò ròng rã 81 ngày đêm đưa bộ đội vượt sông trong mùa hè đỏ lửa 1972.
Đến nay, dù đã hơn 70 tuổi, trong giấc ngủ của bà đôi khi vẫn vang lên tiếng bom gầm, tiếng đạn xé gió và tiếng gọi “mẹ ơi” đầy day dứt của những người lính trẻ. Ký ức chiến tranh vẫn nguyên vẹn trong trái tim người phụ nữ từng đi giữa lằn ranh sống – chết ấy.
Năm 1972, mới 17 tuổi, bà Thu cùng bố chồng – cụ Nguyễn Con, một ngư dân nghèo – tham gia lực lượng du kích. Chiếc thuyền nan duy nhất của gia đình trở thành phương tiện để đưa hàng ngàn chiến sĩ qua sông tiếp cận Thành cổ Quảng Trị.
Đêm nào bà cũng chèo từ mười chuyến trở lên.
Đêm tối phủ kín, bom đạn sáng lên từng đợt.
Có người vừa đặt chân lên bờ đã gục ngã.
“Tôi đưa họ đi… nhưng rất ít người trở lại. Có chiến sĩ chỉ kịp gọi ‘mẹ ơi’ rồi ra đi trong tay tôi.”
— bà Thu chia sẻ.
Bằng sức trẻ, lòng dũng cảm và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất, bà Thu cùng bố chồng đã âm thầm giữ vững “mạch máu” vượt sông Thạch Hãn – tuyến đường chiến lược sống còn của chiến dịch.
Cuộc hội ngộ sau 46 năm – giây phút nghẹn ngào
Trong vô vàn người lính được bà Thu chèo đò đưa qua sông, chỉ có hai người còn sống mà bà nhớ được, nhưng không biết tên.
Năm 2018, sau khi xem phóng sự trên truyền hình, cựu chiến sĩ Phạm Hùng (Thái Nguyên) lập tức nhận ra hình ảnh người nữ du kích năm xưa. Dù mái tóc đã bạc, nét mặt đổi thay theo thời gian, nhưng giọng nói, ánh mắt và tấm lòng ấy – ông Hùng không quên.
Ông vượt hàng trăm cây số tìm đến Quảng Trị.
Gặp lại, họ ôm nhau khóc như những người thân thất lạc.
“May mắn lắm mới còn sống để gặp lại mẹ Thu.”
— ông Hùng xúc động.
Một bức ảnh – một lời tri ân
Trong Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị có bức ảnh nổi tiếng:
“Cha con lão ngư dân Triệu Phong chở bộ đội và vũ khí tiếp sức Thành cổ”
chụp năm 1972 bởi nhiếp ảnh gia Đoàn Công Tính.
Nhân vật trong ảnh chính là cụ Nguyễn Con và cô nữ du kích 17 tuổi Nguyễn Thị Thu – ánh mắt rạng rỡ dù phía sau là chiến trường rực lửa.
Năm 2007, nhiếp ảnh gia tìm gặp gia đình, trao lại bức ảnh quý giá. Ông Câu – chồng bà Thu – nghẹn ngào vì đó là tấm ảnh duy nhất còn lại ghi lại hình ảnh người cha anh hùng.
Bản hùng ca còn mãi với thế hệ trẻ
Sau ngày hòa bình, ông Câu trở về. Bà Thu – người con dâu gắn bó cùng bố chồng trong những ngày gian khó – trở thành vợ ông. Hai người xây dựng tổ ấm bên dòng sông từng nhuộm đỏ máu đồng đội.
Ngày nay, mỗi khi đi qua Thành cổ, bà Thu lại thắp nén hương cho những người lính trẻ được mình đưa đò năm ấy.
“Các con, các cháu hãy sống xứng đáng. Nhờ sự hy sinh của các anh, đất nước ta mới có hòa bình hôm nay.”
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thu là một trong hàng vạn câu chuyện hoa lửa – nơi tuổi trẻ Việt Nam đã hiến dâng tuổi xuân, máu và cả mạng sống cho Tổ quốc. Mỗi câu chuyện được kể lại – là một ngọn lửa truyền thống thắp sáng tâm hồn thế hệ trẻ Việt Nam.


