85% thương tật – nhưng nghị lực vẫn nguyên vẹn
Có những người trở về sau chiến tranh với cơ thể không còn nguyên vẹn. Nhưng nếu nhìn vào cách họ sống, cách họ lao động và đối diện với cuộc đời, người ta lại thấy một sức mạnh không dễ gì khuất phục.
Cựu chiến binh, thương binh Vũ Văn Tuyển, ở tổ 5, phường Tân Hà, Tuyên Quang, là một người như thế. Ông mang trên mình tỷ lệ thương tật 85% – một con số đủ để nói lên những mất mát mà chiến tranh đã để lại. Nhưng điều khiến nhiều người nhắc đến ông không chỉ là những vết thương, mà chính là nghị lực vượt lên nỗi đau và phẩm chất của người lính vẫn được gìn giữ trong cuộc sống đời thường.
Năm tháng chiến tranh đã đi qua, nhưng với những người từng cầm súng bảo vệ Tổ quốc, ký ức về những ngày tháng ấy không bao giờ thực sự biến mất. Những người lính năm xưa đã phải đối mặt với bom đạn, hiểm nguy và những mất mát mà thế hệ hôm nay khó có thể hình dung hết.
Trở về quê hương, ông Vũ Văn Tuyển phải sống cùng những di chứng của chiến tranh. Cơ thể mang thương tật nặng khiến cuộc sống chắc chắn có nhiều khó khăn. Thế nhưng, thay vì để những mất mát ấy trở thành rào cản, ông vẫn cố gắng vươn lên, tích cực lao động, sản xuất và xây dựng cuộc sống gia đình.
Điều đáng quý ở người thương binh ấy chính là tinh thần không đầu hàng hoàn cảnh. Chiến tranh đã lấy đi một phần sức khỏe, nhưng không thể lấy đi ý chí của người lính. Trong cuộc sống thường ngày, ông vẫn giữ được phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”: sống trách nhiệm, nghị lực và luôn hướng về những điều tốt đẹp.
Tháng 7 năm 2024, nhân dịp kỷ niệm 77 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, lãnh đạo tỉnh đã đến thăm, tặng quà gia đình ông. Tại buổi gặp gỡ, ông được nhắc đến như một tấm gương vượt lên nỗi đau thương tật, tích cực lao động, sản xuất và giữ gìn phẩm chất cao đẹp của người lính.
Có lẽ, với những người như ông Tuyển, sự tri ân không chỉ nằm ở những món quà hay lời thăm hỏi. Điều quý giá hơn là sự ghi nhớ của các thế hệ hôm nay đối với những năm tháng họ đã cống hiến.
Bởi phía sau con số 85% thương tật là cả một câu chuyện về tuổi trẻ, về những năm tháng đối mặt với hiểm nguy và về những mất mát không thể đo đếm bằng con số.
Chiến tranh đã lùi xa hơn bốn thập kỷ, nhưng những người lính trở về vẫn đang hiện diện giữa chúng ta. Họ sống giản dị, bình thường, đôi khi lặng lẽ đến mức chúng ta dễ quên rằng, đã có một thời họ từng đứng ở nơi gian khổ nhất để bảo vệ bình yên cho đất nước.
Nhìn vào ông Vũ Văn Tuyển, chúng ta càng hiểu rằng: có những người đã trở về từ chiến tranh với một cơ thể đầy thương tích, nhưng mang theo một tinh thần không bao giờ chịu khuất phục.
Đó chính là vẻ đẹp bền bỉ của người lính Việt Nam – vẻ đẹp từ “thời hoa lửa” vẫn tỏa sáng giữa đời thường.



