86. Người lái xe qua những cung đường lửa
Nguyễn Thị Phương An
Năm 1971, trên tuyến đường Trường Sơn, có một người lính lái xe tên Trần Văn Phúc.
Phúc nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trước khi trở thành người lính, anh từng là một thanh niên yêu thích máy móc và những chiếc xe.
Anh không nghĩ rằng niềm yêu thích ấy sau này lại đưa mình đến những cung đường khắc nghiệt nhất của chiến tranh.
Ngày đầu nhận nhiệm vụ lái xe vận chuyển hàng hóa, Phúc hiểu rằng đây không phải là một công việc bình thường.
Mỗi chuyến đi đều phải đối mặt với nhiều nguy hiểm.
Những con đường giữa rừng núi quanh co.
Những đoạn đường thường xuyên bị đánh phá.
Những đêm tối chỉ có ánh sáng mờ từ đèn xe.
Nhưng Phúc và những người đồng đội vẫn tiếp tục hành trình.
Bởi phía sau mỗi chuyến xe là những nhu yếu phẩm cần thiết cho những người đang chiến đấu ở phía trước.
Một người bạn từng hỏi:
"Cậu có sợ mỗi lần lái xe qua đoạn nguy hiểm không?"
Phúc im lặng một lúc rồi trả lời:
"Có chứ."
"Nhưng nếu ai cũng sợ thì những chuyến xe sẽ dừng lại."
Đó là suy nghĩ của rất nhiều người lính lái xe trên tuyến đường năm ấy.
Họ không phải không biết nguy hiểm.
Họ chỉ hiểu rằng có những nhiệm vụ cần người thực hiện.
Phúc là người lái xe rất cẩn thận.
Anh luôn kiểm tra phương tiện trước mỗi chuyến đi.
Từng bộ phận.
Từng chi tiết.
Anh nói với đồng đội:
"Xe tốt thì người mới yên tâm."
Nhưng điều khiến mọi người quý anh không chỉ là sự trách nhiệm.
Mà còn bởi cách anh quan tâm đến những người xung quanh.
Mỗi lần nghỉ chân, Phúc thường hỏi thăm các chiến sĩ đi cùng.
Ai mệt.
Ai bị thương.
Ai cần giúp đỡ.
Anh luôn chia sẻ phần ăn ít ỏi của mình cho những người cần hơn.
Một lần, trong một chuyến vận chuyển dài ngày, xe của Phúc gặp sự cố giữa đường.
Trời lúc ấy đã tối.
Xung quanh là rừng núi.
Nếu không sửa được, cả đoàn có thể bị chậm nhiệm vụ.
Phúc cùng đồng đội nhanh chóng kiểm tra.
Không có nhiều dụng cụ.
Chỉ có sự hiểu biết và kinh nghiệm tích lũy trong những năm tháng làm việc.
Sau nhiều giờ cố gắng, chiếc xe lại hoạt động.
Người đồng đội thở phào:
"May có cậu."
Phúc chỉ cười:
"May là anh em cùng cố gắng."
Anh luôn nghĩ rằng mình không thể hoàn thành nhiệm vụ nếu không có sự giúp đỡ của mọi người.
Trong những năm ở Trường Sơn, Phúc đã đi qua rất nhiều cung đường.
Anh nhớ từng đoạn dốc.
Từng khúc cua.
Từng nơi mà đơn vị từng dừng chân.
Nhưng điều anh nhớ nhất vẫn là những con người đã đồng hành cùng mình.
Những người cùng ngồi trên xe.
Những người cùng chia nhau từng ngụm nước.
Những người đã động viên nhau trong những thời điểm khó khăn nhất.
Một lần viết thư về nhà, Phúc kể:
"Con vẫn khỏe. Công việc tuy vất vả nhưng con thấy vui vì mình đang làm điều có ích."
Anh không kể về những lần nguy hiểm.
Không kể về những đêm phải thức trắng.
Bởi anh không muốn gia đình lo lắng.
Một thời gian sau, trong một chuyến xe làm nhiệm vụ, Phúc đã hy sinh.
Đồng đội tìm thấy trong cabin xe một bức ảnh gia đình nhỏ và một mảnh giấy ghi vài dòng.
Trên đó là câu anh từng viết:
"Mong ngày hòa bình được đưa mẹ đi trên những con đường đẹp hơn."
Đó là ước mong giản dị của một người con.
Một người lính luôn nghĩ về gia đình dù đang ở nơi xa nhất.
Sau ngày đất nước yên bình, những người đồng đội cũ vẫn nhắc về Phúc.
Họ nhớ một người lái xe luôn bình tĩnh trước khó khăn.
Một người đã đi qua những cung đường nguy hiểm bằng sự dũng cảm và trách nhiệm.
Có những con người trong chiến tranh không được nhắc nhiều trong những trận đánh lớn.
Nhưng họ đã góp phần giữ cho mọi thứ không bị gián đoạn.
Những chuyến xe vẫn đi.
Những con đường vẫn được nối dài.
Và phía sau đó là những người lính như Trần Văn Phúc.
Những con người đã dùng tuổi trẻ của mình để đưa niềm tin vượt qua những cung đường lửa.
Một thời hoa lửa đã đi qua.
Nhưng dấu chân của họ vẫn còn mãi trên những con đường lịch sử.



