Cựu chiến binh

88.Con đường người giao liên năm ấy

Nguyễn Thị Phương An

Vĩnh Long22/08/2026xã Kiến Hải (xã Kiến Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, giữa những cánh rừng miền Đông Nam Bộ, có một nữ giao liên tên Võ Thị Mai.

Khi ấy, Mai mới hơn hai mươi tuổi.

Cô không phải là người thường xuyên xuất hiện trong những trận đánh lớn.

Công việc của cô là đưa thư, dẫn đường, truyền đạt thông tin giữa các đơn vị và bảo đảm những con người đang ở xa nhau vẫn có thể kết nối.

Đó là một công việc thầm lặng.

Nhưng trong chiến tranh, mỗi chuyến đi của người giao liên đều chứa đựng hiểm nguy.

Mai thuộc từng con đường trong rừng.

Cô nhớ từng lối nhỏ.

Từng con suối.

Từng khu vực có thể đi qua an toàn.

Những người lính trong đơn vị thường nói đùa:

"Nếu có ai hỏi đường trong rừng, cứ tìm Mai là biết."

Cô chỉ cười:

"Tôi nhớ vì đó là công việc của mình."

Nhưng phía sau sự bình thản ấy là những năm tháng đầy gian khó.

Có những chuyến đi kéo dài nhiều ngày.

Có lúc trời mưa khiến đường rừng trở nên lầy lội.

Có lúc phải nằm im hàng giờ để tránh nguy hiểm.

Có lúc vừa hoàn thành nhiệm vụ thì nghe tin một người quen không còn trở lại.

Nhưng sáng hôm sau, Mai vẫn tiếp tục lên đường.

Một người đồng đội từng hỏi:

"Em không nhớ nhà sao?"

Mai nhìn về phía xa rồi nói:

"Nhớ chứ. Nhưng bây giờ nhiều người cũng đang nhớ nhà như em."

Câu trả lời ấy khiến người nghe im lặng.

Bởi ai cũng hiểu trong chiến tranh, mỗi người đều mang trong lòng một nỗi nhớ.

Chỉ khác nhau ở cách họ vượt qua nó.

Mai thường mang theo những lá thư giữa các đơn vị.

Có những lá thư chỉ vài dòng.

Có những mảnh giấy nhỏ được viết vội.

Nhưng đối với người nhận, chúng quý giá hơn rất nhiều thứ khác.

Một lần, Mai đưa thư cho một người lính trẻ.

Cậu nhận lấy rồi đứng lặng.

Mai hỏi:

"Tin nhà tốt không?"

Cậu cười:

"Dạ. Mẹ em bảo khi nào về sẽ nấu món em thích nhất."

Mai cũng cười theo.

Cô hiểu rằng đôi khi chỉ một câu nói từ quê nhà cũng đủ giúp một người có thêm sức mạnh.

Trong những năm tháng làm giao liên, Mai từng nhiều lần gặp nguy hiểm.

Nhưng điều khiến cô nhớ nhất không phải là những lần khó khăn.

Mà là những con người cô đã gặp trên đường đi.

Một người lính chia cho cô phần lương thực cuối cùng.

Một bà mẹ trong vùng che chở cho cán bộ.

Một người dân chỉ đường giữa đêm tối.

Những sự giúp đỡ giản dị ấy đã trở thành điểm tựa cho rất nhiều người trong chiến tranh.

Một ngày cuối năm 1972, Mai nhận nhiệm vụ đưa thông tin đến một đơn vị ở xa.

Chuyến đi hôm đó khó khăn hơn thường lệ.

Nhưng cô vẫn hoàn thành nhiệm vụ.

Trên đường trở về, Mai đã không may hy sinh.

Khi đồng đội tìm lại hành trang của cô, họ thấy một cuốn sổ nhỏ.

Trong đó không có những dòng kể về bản thân.

Chỉ có tên những người cô từng gặp.

Những nơi cô từng đi qua.

Và vài dòng ghi chú rất đơn giản.

"Đường này an toàn."

"Gia đình chú Ba vẫn khỏe."

"Anh em đơn vị đã nhận được thư."

Những dòng chữ ấy cho thấy cả cuộc đời của Mai đã gắn với việc kết nối mọi người.

Sau ngày hòa bình, những người từng làm việc cùng Mai vẫn nhắc về cô.

Họ nhớ một cô gái trẻ luôn đi qua những con đường nguy hiểm với nụ cười bình tĩnh.

Một người không có những chiến công được ghi bằng con số lớn.

Nhưng đã góp phần giữ cho những dòng tin không bị gián đoạn.

Chiến tranh có những người được biết đến bởi những trận đánh.

Cũng có những người được nhớ đến bởi những bước chân âm thầm.

Võ Thị Mai là một trong những con người như vậy.

Cô đã đi qua những con đường lửa bằng tuổi trẻ của mình.

Để rồi khi hòa bình đến, những con đường ấy vẫn còn lưu lại dấu chân của một thế hệ đã sống hết mình vì quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn