Bài viết

89

Đồng Nai12/06/2026khải (phú vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 89: Ngôi nhà có bàn thờ liệt sĩ

Ở cuối một con đường làng nhỏ có một ngôi nhà đơn sơ luôn nghi ngút khói hương vào những ngày lễ, tết và đặc biệt là dịp 27 tháng 7 hằng năm. Trong ngôi nhà ấy, bàn thờ liệt sĩ Nguyễn Văn Thành được gia đình gìn giữ suốt hơn nửa thế kỷ.

Thành nhập ngũ năm 1971 khi vừa tròn hai mươi tuổi. Là con trai cả trong gia đình nghèo, anh sớm quen với công việc đồng áng và luôn là niềm tự hào của cha mẹ.

Ngày lên đường, Thành hứa với gia đình sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về xây lại căn nhà đã xuống cấp. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã không cho anh cơ hội thực hiện lời hứa ấy.

Năm 1974, giấy báo tử được gửi về quê nhà. Người mẹ ngất lịm khi nghe tin con trai hy sinh nơi chiến trường miền Nam.

Từ đó, bàn thờ liệt sĩ được lập ở vị trí trang trọng nhất trong nhà. Mỗi sáng, người cha đều thắp một nén hương cho con trai. Mỗi dịp giỗ, anh em, họ hàng lại quây quần bên nhau để tưởng nhớ người đã khuất.

Nhiều năm trôi qua, cha mẹ Thành lần lượt qua đời. Nhưng bàn thờ liệt sĩ vẫn được các thế hệ con cháu chăm sóc chu đáo.

Đối với gia đình, đó không chỉ là nơi thờ cúng người thân mà còn là nơi giáo dục truyền thống cho con cháu về lòng yêu nước và sự hy sinh.

Ngôi nhà có bàn thờ liệt sĩ là hình ảnh quen thuộc ở nhiều vùng quê Việt Nam. Đó là nơi lưu giữ ký ức về những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc và nhắc nhở các thế hệ hôm nay sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn