Anh hùng Lực lượng vũ trang

9 phút bất tử trên pháp trường

Nguyễn Thị Khánh Huyền

Đà Nẵng22/08/2026xã Đại Sơn (Xã Đại Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1964, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ Robert McNamara đến Sài Gòn để vạch kế hoạch tăng cường chiến tranh. Anh Nguyễn Văn Trỗi, một thợ điện 24 tuổi, là chiến sĩ biệt động thuộc Quân giải phóng miền Nam, được giao nhiệm vụ cài mìn tại cầu Công Lý (Sài Gòn) để tiêu diệt phái đoàn này.

Nhiệm vụ chưa kịp hoàn thành thì anh Trỗi bị địch bắt vào đêm 9/5/1964. Suốt hơn 4 tháng trong ngục tù, anh phải chịu muôn vàn đòn tra tấn dã man từ chích điện, đóng đinh vào tay đến đánh đập gãy xương. Địch dùng mọi thủ đoạn dụ dỗ, hứa hẹn cho anh nhà cao cửa rộng, sang Mỹ định cư nếu anh chịu khai ra đồng đội. Nhưng câu trả lời duy nhất của người thợ điện trẻ là sự im lặng đầy khinh bỉ.

Không khuất phục được anh, sáng ngày 15/10/1964, chính quyền Sài Gòn đưa anh ra pháp trường tại khám chí hòa. Biết địch muốn dùng cái chết của mình để răn đe người dân, anh Trỗi bước đi hiên ngang, đầu ngẩng cao.

Khi lính đao phủ định bịt mắt anh bằng một tấm băng đen, anh gạt phắt tay ra và nói lớn:

“Không, không cần bịt mắt tôi! Hãy để tôi nhìn mảnh đất thân yêu của tôi!”

Đứng trước cọc tre, trước những họng súng đen ngóm, anh Trỗi không hề run sợ. Anh tận dụng từng giây phút cuối cùng để vạch trần tội ác của đế quốc Mỹ trước các phóng viên trong và ngoài nước có mặt tại đó. Khi loạt đạn đầu tiên vang lên, anh dùng hết sức lực còn lại hô vang ba lần:

“Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm! Hồ Chí Minh muôn năm!”

Sự hy sinh của anh Nguyễn Văn Trỗi đã làm chấn động dư luận thế giới. Tổng thống Venezuela khi đó đã phải ra lệnh thả một con tin người Mỹ để đòi đổi mạng cho anh Trỗi nhưng không kịp. Tên anh đã trở thành biểu tượng sống mãi cho ý chí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn