9. Viết về Nhà thơ Nguyễn Đình Chính
Nguyễn Đình Chính sinh ngày 28 tháng 10 năm 1946 tại số nhà 14 Nguyễn Thái Học (nhà bác sĩ Chính), Hà Nội. Ông là người con trai thứ hai trong số ba người con của cố nhà văn lừng danh Nguyễn Đình Thi (1924 – 2003) và bà Bùi Nữ Trâm Nguyệt Nga (1926 – 1951). Sau ngày Toàn quốc kháng chiến (19 tháng 12 năm 1946), khi chưa đầy hai tháng tuổi, ông cùng người anh trai hai tuổi đã được mẹ bồng bế đi tản cư lên chiến khu Việt Bắc. Đến năm 1951, bà Nguyệt Nga không may qua đời vì bạo bệnh tại nơi sơ tán, Nguyễn Đình Chính từ đó lớn lên trong sự đùm bọc, nuôi dưỡng của bà ngoại.
Vào năm 1955, Nguyễn Đình Chính trở về Hà Nội và theo học cho đến khi tốt nghiệp bậc phổ thông. Năm 1965, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông chính thức lên đường nhập ngũ. Đến năm 1968, sau khi tốt nghiệp kỹ sư cầu đường, ông được điều động tham gia vào Đoàn 559, cống hiến trên những tuyến đường chiến lược. Đến năm 1972, ông được phong quân hàm Thiếu úy.
Năm 1976, ông xuất ngũ trở về đời thường với danh hiệu thương binh hạng 2/4. Sau khi rời quân ngũ, Nguyễn Đình Chính có nhiều năm công tác và cống hiến miệt mài trong các lĩnh vực nghệ thuật như điện ảnh, sân khấu và báo chí. Hiện tại, ông đang sinh sống và dưỡng già tại thủ đô Hà Nội.



