91. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Mẹ Nguyễn Thị Rành, thường được gọi trìu mến là Má Tám Rành, Bà mẹ Đất thép Củ Chi, là biểu tượng sống cho lòng kiên trung, hy sinh và tình mẫu tử thiêng liêng. Bà sinh năm 1900 tại ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi (nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh). Cuộc đời bà là một chuỗi những thử thách khắc nghiệt, nhưng cũng là minh chứng cho tinh thần không khuất phục của người mẹ khi Tổ quốc cần.
Ngay từ thuở nhỏ, số phận đã không ưu ái với bà. Cha mẹ bà mất sớm, hoàn cảnh gia đình rất khó khăn. Khi mới 14 tuổi, bà đã bị đưa vào làm mướn để trả món nợ của gia đình — một thử thách lớn đối với một cô gái rất trẻ.Lớn lên, bà kết hôn với thầy giáo Nguyễn Văn Cầm (Tám Cầm), người mà bà chia sẻ lý tưởng cách mạng từ rất sớm. Năm 1941, khi chồng quyết định dừng nghề dạy học để tham gia hoạt động cách mạng, bà cũng không lùi bước: bà trở thành nữ du kích, một cơ sở cách mạng mạnh mẽ tại Củ Chi. Cuộc kháng chiến chống Pháp, sau đó chống Mỹ — hai chặng đường đầy hy sinh — gắn liền với cuộc đời bà. Bà không chỉ đóng vai trò hậu phương, mà trực tiếp tham gia công việc chiến đấu phục vụ chiến đấu. Mẹ Rành đã đào hầm, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế vũ khí, che chở đội ngũ du kích và cán bộ cách mạng tại Củ Chi — nơi nổi tiếng với mạng lưới địa đạo kiên cố.
Khi kẻ thù nhiều lần bắt bà, dùng mọi hình thức dụ dỗ, đe dọa, tra tấn để buộc bà từ bỏ hoạt động cách mạng hoặc kêu gọi các con ra đầu hàng, bà vẫn can đảm, kiên trung. Những lời ép buộc, những ngày giam cầm không thể nào khuất phục được bà.
Đau đớn hơn cả: trong hai cuộc kháng chiến, gia đình bà đã hy sinh tám con trai và hai cháu (nội, ngoại). Mất con ruột đã xót, nhưng bà không gục ngã — bà tiếp tục đứng vững, tiếp tục đóng góp cho cách mạng bằng chính tấm lòng và hành động của mình.
Với những đóng góp to lớn như vậy, bà được Nhà nước trao tặng nhiều danh hiệu cao quý. Ngày 6/1/1978, bà được phong Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Sau khi bà mất (ngày 26/1/1979) vì tuổi cao, sức yếu, Nhà nước tiếp tục truy tặng bà Huân chương Độc lập hạng Nhất cùng chồng (năm 1983). Và vào năm 1994, bà được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng — ghi nhận sự hy sinh vô cùng lớn lao của bà cho Tổ quốc.
Không chỉ vậy, hình ảnh bà còn được khắc ghi trong lòng nhân dân Củ Chi và cả nước. Tại quê hương bà — ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp — người ta đã xây dựng Nhà tưởng niệm Mẹ Rành để tưởng nhớ bà, nơi con cháu, đồng bào và du khách có thể đến dâng hương, tìm hiểu cuộc đời bà. Thành phố Hồ Chí Minh cũng đã đặt tên một con đường dài khoảng 20 km mang tên bà — con đường Mẹ Rành — như một dấu ấn tri ân dài lâu.
Cuộc đời Mẹ Rành không chỉ là bi kịch của mất mát, mà là tấm gương về lòng kiên định cách mạng, tinh thần phục vụ và hy sinh vì lý tưởng cao cả. Trong bài viết “Hơn cả một tượng đài”, người ta nói rằng hy sinh của bà “đức hy sinh … còn hơn cả một tượng đài.”
Một khía cạnh đáng ngưỡng mộ khác của bà là tình mẫu tử. Mất đến tám người con và hai cháu — nỗi đau đó là khôn nguôi — nhưng bà vẫn tiếp tục nuôi dưỡng tinh thần cách mạng ở gia đình, ủng hộ con cháu, động viên họ theo con đường cách mạng. Sự hy sinh của bà là minh chứng cho câu nói “mất con nhưng còn nước”; bà đặt Tổ quốc lên trên cả nỗi đau riêng, trung thành với lý tưởng độc lập, tự do.
Dân Củ Chi, đất thép, vẫn luôn nhớ đến Mẹ Rành như một phần linh hồn của vùng đất kháng chiến. Báo chí, các bài viết lịch sử nhắc đến bà như một biểu tượng của đất thép kiên cường — “người mẹ đất thép” thật sự.
Hơn nữa, tinh thần của Mẹ Rành còn được truyền cảm hứng cho nghệ thuật. Có chương trình nghệ thuật lấy cảm hứng từ bà, đặt cảnh sân khấu như địa đạo, kể câu chuyện của bà trong không gian nghệ thuật để khán giả cảm nhận sâu sắc hơn nỗi hy sinh và lòng kiên trung của bà.
Một điểm đáng trân trọng là sau khi bà qua đời, quê hương bà — xã Phước Hiệp — cũng có nhiều đổi thay, phát triển. Nhà tưởng niệm Mẹ Rành trở thành nơi giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ, là dấu ấn lịch sử và văn hóa.
Trong suốt cuộc đời, Má Tám Rành đã giữ một niềm tin: chiến đấu, hy sinh cho Tổ quốc là con đường cao cả nhất. Bà không chỉ hy sinh vì gia đình mà vì cả dân tộc. Bà là tấm gương sáng cho các thế hệ sau — không chỉ những người con, cháu của bà, mà cả những người trẻ Việt Nam hôm nay — về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và trách nhiệm với cộng đồng.
Tóm lại, mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Rành là một nhân vật lớn trong trang sử cách mạng Việt Nam. Bà đã trải qua đau thương cá nhân nhưng không đánh mất lý tưởng cao cả. Cuộc đời bà là bài ca về tình mẫu tử, lòng kiên trung và tinh thần cách mạng. Nhớ đến bà không chỉ là tưởng nhớ một cá nhân đã hy sinh, mà còn là nhìn lại giá trị tinh thần mà bà còn tình yêu Tổ quốc, sự tận hiến, và niềm tin vào tương lai.



