Bài viết

91 năm cuộc đời, một mối tình son sắt

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

91 NĂM CUỘC ĐỜI, MỘT MỐI TÌNH SON SẮT

"Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tình yêu và ký ức về họ vẫn sống mãi trong trái tim những người ở lại."

Ở thôn Mia, xã Tiên Lục, tỉnh Bắc Ninh, có một người phụ nữ đã bước sang tuổi 91. Mái tóc bạc trắng, dáng người đã còng theo năm tháng, nhưng trong trái tim bà vẫn luôn có một người đàn ông chưa bao giờ rời xa.

Đó là cụ bà Đỗ Thị Út.

Người đàn ông ấy là liệt sĩ Lê Xuân Ngân – người chồng đã cùng bà xây dựng một mái ấm nhỏ giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Bức ảnh được gia đình lưu giữ nhiều năm nay như một chứng nhân của thời gian. Một bên là cụ bà Đỗ Thị Út ở tuổi 91, mái tóc bạc trắng, gương mặt in hằn dấu vết của hơn nửa thế kỷ chờ đợi. Một bên là liệt sĩ Lê Xuân Ngân trong bộ quân phục người lính, mãi mãi dừng lại ở tuổi 30. Giữa hai bức chân dung là khoảng cách của hơn nửa thế kỷ, là những năm tháng chiến tranh, mất mát và nhớ thương. Nhưng cũng chính khoảng cách ấy đã làm nên một câu chuyện tình yêu đẹp, thủy chung và bất tử giữa đời thường.

Ngày ấy, bà Út là cô gái trẻ của vùng quê An Hà, Lạng Giang, Bắc Giang (nay là xã Tiên Lục, tỉnh Bắc Ninh). Ông Ngân là người lính Quân đội nhân dân Việt Nam quê ở Hà Nội. Họ gặp nhau, yêu nhau rồi nên duyên vợ chồng trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn.

Cuộc sống tuy khó khăn nhưng hạnh phúc. Tình yêu của họ được vun đắp từ sự chân thành, lòng tin và khát vọng về một tương lai hòa bình. Những năm tháng ngắn ngủi bên nhau, ông bà đã có với nhau ba người con. Ba đứa trẻ là kết tinh của tình yêu, là niềm vui và cũng là

động lực để người lính trẻ thêm vững vàng nơi trận tuyến.

Mỗi lần trở về phép, nhìn các con lớn lên từng ngày trong vòng tay người vợ hiền, ông lại càng có thêm quyết tâm chiến đấu để bảo vệ quê hương, bảo vệ tương lai của gia đình mình.

Thế nhưng chiến tranh không cho ông cơ hội được nhìn các con khôn lớn.

Ngày nhận nhiệm vụ mới, ông chia tay vợ con để lên đường. Trước lúc đi, ông dặn dò bà Út cố gắng chăm sóc các con, chăm sóc cha mẹ hai bên và tin tưởng vào ngày chiến thắng.

Ông hẹn: "Rồi anh sẽ trở về. Khi đất nước hòa bình, gia đình mình sẽ không còn phải xa nhau nữa."

Đó là lời hẹn của một người chồng, một người cha luôn đau đáu về gia đình giữa những năm tháng chiến tranh.

Nhưng rồi tin dữ từ chiến trường đã khiến mọi hy vọng tan vỡ. Liệt sĩ Lê Xuân Ngân anh dũng hy sinh khi tuổi đời vừa tròn 30.

Ông ra đi khi các con còn quá nhỏ, chưa kịp cảm nhận đầy đủ tình yêu thương của cha. Nỗi đau ấy không chỉ là mất mát của một người vợ, mà còn là mất mát của ba đứa con thơ từ rất sớm đã thiếu vắng bóng hình người cha. Ngày nhận giấy báo tử, bà Út gần như gục ngã.

Nhưng nhìn ba đứa con còn thơ dại, bà hiểu rằng mình không được phép yếu lòng. Bà đã biến đau thương thành nghị lực.

Một mình bà gánh vác mọi công việc gia đình, vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa là chỗ dựa tinh thần cho các con.

Những năm tháng ấy vô cùng gian khó.

Người phụ nữ trẻ ngày nào phải thức khuya dậy sớm, tảo tần sớm hôm để nuôi các con ăn học. Có những lúc cuộc sống thiếu thốn đủ bề, nhưng bà chưa bao giờ cho phép mình bỏ cuộc.

Điều giúp bà vượt qua tất cả chính là tình yêu dành cho người chồng đã khuất và trách nhiệm với các con.

Bà luôn kể cho các con nghe về cha của mình – một người lính dũng cảm, một người chồng yêu thương vợ con và là người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Các con lớn lên trong những câu chuyện về cha.

Họ trưởng thành bằng niềm tự hào về người cha liệt sĩ.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Ba người con ngày nào nay đã trưởng thành, có gia đình riêng, con cháu đề huề. Nhưng trong ngôi nhà của cụ bà Đỗ Thị Út, những kỷ vật về liệt sĩ Lê Xuân Ngân vẫn luôn được gìn giữ cẩn thận như những báu vật thiêng liêng.

Ở tuổi 91, cụ bà vẫn thường nhắc đến chồng bằng sự yêu thương và kính trọng.

Trong ký ức của bà, ông chưa bao giờ già đi.

Ông vẫn là người lính tuổi ba mươi năm ấy, với nụ cười hiền hậu, với ánh mắt tràn đầy niềm tin và với tình yêu dành cho gia đình nhỏ của mình.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Đất nước hôm nay hòa bình, phát triển. Nhưng câu chuyện về cụ bà Đỗ Thị Út và liệt sĩ Lê Xuân Ngân vẫn khiến nhiều người xúc động.

Bởi đó không chỉ là câu chuyện về sự hy sinh của người chiến sĩ vì Tổ quốc, mà còn là câu chuyện về lòng thủy chung son sắt của một người vợ, nghị lực phi thường của một người mẹ và tình yêu bất tử vượt qua mọi giới hạn của thời gian.

91 năm cuộc đời. Hơn nửa thế kỷ nhớ thương. Ba người con trưởng thành từ tình yêu và sự hy sinh của cha mẹ. Một mối tình son sắt vẫn vẹn nguyên theo năm tháng.

Đó là bông hoa đẹp nở mãi trong ký ức của thời hoa lửa và trong trái tim của các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn