91% thương tật và ánh sáng trở lại sau những năm tháng chiến tranh
Có những người lính trở về sau chiến tranh mang theo những vết thương không chỉ trên cơ thể mà còn ảnh hưởng đến cuộc sống suốt nhiều năm. Với ông Nông Văn Vụ, ở thôn Vá, xã Yên Thuận, Tuyên Quang, cuộc đời sau chiến tranh là một hành trình dài chống chọi với thương tật và bệnh tật.
Ông Vụ là thương binh hạng 1/4, có tỷ lệ thương tật 91%. Ông từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Những năm tháng chiến đấu đã để lại hậu quả nặng nề đối với sức khỏe. Khi tuổi cao, sức khỏe suy giảm, đôi mắt của ông dần không còn nhìn thấy và cuối cùng ông bị mù cả hai mắt.
Hãy thử hình dung một người từng cầm súng bảo vệ Tổ quốc, từng nhìn thấy đồng đội, quê hương và những cánh rừng chiến trường, rồi một ngày phải sống trong bóng tối. Đó là một mất mát khó có thể diễn tả bằng lời.
Nhưng câu chuyện của ông Vụ không dừng lại ở nỗi đau.
Cuối năm 2024, một cơ hội đặc biệt đã đến với người thương binh ở vùng quê Yên Thuận. Thông qua sự kết nối của Hội Chữ thập đỏ tỉnh Tuyên Quang và các nhà hảo tâm, ông được hỗ trợ phẫu thuật mắt miễn phí. Ca phẫu thuật kéo dài hơn 3 giờ do bác sĩ chuyên khoa trực tiếp thực hiện và toàn bộ kinh phí gần 40 triệu đồng được tài trợ.
Ca phẫu thuật thành công không chỉ mang lại niềm vui cho một người thương binh, mà còn khiến nhiều người xúc động. Sau những năm tháng sống trong bóng tối, ánh sáng một lần nữa trở lại với người lính năm xưa.
Có lẽ, với ông Vụ, ánh sáng ấy không chỉ đến từ đôi mắt. Đó còn là ánh sáng của tình đồng bào, của sự tri ân và nghĩa tình mà xã hội dành cho những người đã từng hy sinh vì đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa. Những người lính năm nào nay đã bước sang tuổi xế chiều. Họ không còn đứng giữa trận địa, nhưng những câu chuyện về cuộc đời họ vẫn có sức lay động mạnh mẽ.
Bởi thế hệ trẻ hôm nay cần biết rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao số phận. Có người đã nằm lại nơi chiến trường. Có người trở về nhưng mang thương tật suốt đời. Có người phải chống chọi với bệnh tật cho đến những năm tháng cuối đời.
Và khi ánh sáng trở lại trong đôi mắt người thương binh Nông Văn Vụ, đó cũng là lúc chúng ta thêm một lần hiểu rằng: sự tri ân không bao giờ là muộn.
Những người lính của “thời hoa lửa” xứng đáng được nhớ đến không chỉ trong những ngày tháng Bảy, mà trong cả những ngày bình thường của cuộc sống hôm nay.



