Mẹ Việt Nam Anh hùng

92. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ THỨ

TP. Hồ Chí Minh27/11/2025Trần Nguyễn Thanh Bình (ĐOÀN XÃ TÂN AN HỘI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến những bà mẹ Việt Nam trong chiến tranh, tôi lại nhớ câu nói của Bác Hồ: “Nhân dân ta rất biết ơn các bà mẹ cả hai miền Nam Bắc…”. Không hiểu sao mỗi lần đọc lại, tôi đều thấy như có cái gì đó nghèn nghẹn trong lòng. Những người mẹ lặng lẽ đứng phía sau chiến công, nhiều khi ta cứ vô tình không để ý đến. Trong những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn, biết bao bà mẹ tiễn chồng, tiễn con ra mặt trận rồi chẳng bao giờ gặp lại nữa. Họ vừa giữ lửa cho gia đình, vừa gánh luôn cả niềm tin vào ngày độc lập. Trong số ấy, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ luôn khiến tôi đặc biệt xúc động một người mẹ gần như đã hiến dâng cả gia đình cho Tổ quốc.

Khi nhắc đến Mẹ Thứ, người ta thường nói đến nỗi đau không gì đo đếm nổi: chồng hy sinh, rồi lần lượt 9 người con, 1 con rể và 2 cháu ngoại cũng ngã xuống vì đất nước. Nghe thôi đã thấy nhói, nhưng điều khiến tôi bất ngờ là Mẹ chưa bao giờ than trách. Mẹ vẫn sống bình lặng, vẫn giữ nếp nhà như cũ, và tin rằng rồi đất nước cũng sẽ đến ngày thanh bình. Có lẽ chính sự mạnh mẽ ấy làm cho hình ảnh của Mẹ trở nên đặc biệt đến vậy.

Điều khiến nhiều người khó quên là cách Mẹ nói về các con mình. Mẹ chẳng kể gì quá bi thương, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Nó đi vì nước, mình buồn nhưng tự hào.” Nghe đơn giản lắm, nhưng lại nặng như một lời gửi gắm của cả một thế hệ đã đặt Tổ quốc lên trên nỗi đau riêng. Tình thương con của Mẹ hòa vào lòng yêu nước, tạo nên sức mạnh mà ai nghe cũng thấy nghẹn.

Cuộc sống thường ngày của Mẹ cũng hết sức giản dị. Mẹ vẫn chăm mấy luống rau, mấy gốc cây quanh nhà như để níu lại chút hơi ấm của gia đình. Lúc rảnh, Mẹ hay kể chuyện xưa cho con cháu hoặc hàng xóm nghe. Những lời kể không bi lụy mà rất chân thật, đôi khi còn pha chút tự hào. Có lẽ chính nét bình dị đó mà tượng đài “Mẹ Việt Nam anh hùng” ở Quảng Nam đã lấy gương mặt Mẹ làm cảm hứng — hiền từ mà vẫn toát lên một sức mạnh rất lạ.

Cuộc đời Mẹ Thứ là minh chứng sống cho lời Bác Hồ về những người mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng những thế hệ anh hùng. Mẹ không trực tiếp ra chiến trường, nhưng Mẹ đã gửi cả máu thịt của mình cho đất nước. Sự hy sinh ấy không chỉ viết nên lịch sử mà còn để lại cho chúng ta bài học về lòng yêu nước và sự bao dung.

Câu chuyện đời Mẹ Nguyễn Thị Thứ vừa đẹp vừa thấm đẫm nước mắt, khiến tôi nghĩ nhiều về sự hy sinh lặng thầm của những bà mẹ Việt Nam. Nhìn vào Mẹ, tôi hiểu rõ hơn lời Bác dạy và trân trọng cái giá của hòa bình hôm nay. Chiến tranh qua lâu rồi, nhưng tấm lòng và nghị lực của Mẹ vẫn như một ngọn lửa nhắc nhở chúng ta phải sống sao cho xứng đáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
92. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ THỨ | Câu chuyện thời hoa lửa