95- câu chuyện thời hoa lửa
KHI VIÊN ĐẠN XUYÊN QUA TIM NGƯỜI LÍNH, NÓ CŨNG XUYÊN QUA TIM CỦA MỘT NGƯỜI MẸ
Khi viên đạn xuyên qua tim người lính, nó cũng xuyên qua tim của một người mẹ. Nó không chỉ lấy đi sinh mạng của các anh mà còn lấy đi bình yên của người mẹ suốt phần đời còn lại. “Giữ con thì mất nước, mà giữ nước thì mất con” – câu nói ấy là nỗi giằng xé đến tận cùng của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Họ đã tiễn con ra trận với tất cả tình yêu thương và cả sự chấp nhận hi sinh lặng lẽ, bởi hơn ai hết, họ hiểu rằng độc lập của Tổ quốc được đánh đổi bằng chính máu thịt của những người thân yêu nhất.
Có những người mẹ chờ con đến bạc mái đầu, có những người mẹ chỉ còn lại di vật và những lá thư chưa kịp gửi. Nỗi đau ấy không ồn ào, không phô bày, mà âm thầm kéo dài theo năm tháng. Thế nhưng, vượt lên trên tất cả, họ vẫn tự hào vì con mình đã sống một cuộc đời có ý nghĩa, đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy đã làm nên sức mạnh bền bỉ của dân tộc, để mỗi chúng ta khi sống trong hòa bình càng thêm biết ơn và trân trọng những gì mình đang có.



