96- câu chuyện thời hoa lửa
Chiến tranh đã lùi xa, quê hương đang từng ngày đổi mới và phát triển, nhưng những đau thương, mất mát mà các thế hệ cha anh để lại vẫn luôn in đậm trong lịch sử dân tộc. Tháng 7 về, mang theo những cơn mưa rào mùa hạ và cả một khoảng lặng thiêng liêng để mỗi người con đất Việt hướng về cội nguồn. Đối với tuổi trẻ xã Xuân Giang, các hoạt động "Đền ơn đáp nghĩa", "Uống nước nhớ nguồn" không chỉ là phong trào bề nổi mà còn là mệnh lệnh từ trái tim. Trong đó, buổi lễ thắp nến tri ân tại nghĩa trang liệt sĩ của xã luôn là hoạt động để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc nhất.
Ngay từ chiều, không khí tại Nghĩa trang liệt sĩ xã Xuân Giang đã trở nên nhộn nhịp nhưng đầy trang nghiêm. Màu áo xanh tình nguyện của hàng chục đoàn viên thanh niên phủ kín khuôn viên. Chúng tôi phân công nhau mỗi người một việc: người quét lá rụng, người dọn cỏ dại, người cẩn thận dùng khăn sạch lau từng vết bụi mờ trên những bia đá khắc tên các anh hùng.
Không ai bảo ai, mọi hành động đều nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ đánh thức giấc ngủ ngàn thu của các anh. Khi tự tay lau sáng lại ngôi sao vàng trên bia mộ của một liệt sĩ vô danh, trong lòng tôi chợt dâng lên niềm xúc động khó tả. Dưới những nấm mồ kia là những người con ưu tú đã hóa thân thành đất đá, gửi lại tuổi thanh xuân đẹp nhất của mình nơi chiến trường để đổi lấy bầu trời bình yên cho Xuân Giang hôm nay.
Khi màn đêm dần buông xuống, buổi lễ thắp nến tri ân chính thức bắt đầu. Trong không gian trầm mặc, thiêng liêng, hàng trăm ngọn nến được đồng loạt thắp lên trên các phần mộ. Cả nghĩa trang bừng sáng lung linh, huyền ảo và ấm áp lạ thường. Ánh nến xua đi cái lạnh lẽo của sương đêm, như một nhịp cầu vô hình kết nối giữa hiện tại và quá khứ. Đứng xếp hàng trang nghiêm, cúi đầu mặc niệm trước anh linh các liệt sĩ, tôi như nghe thấy tiếng vọng hào hùng của "câu chuyện thời hoa lửa" mà các thế hệ đi trước đã viết nên bằng máu và nước mắt.



