98 kg đạn trên vai một cô gái nặng 42 kg
Giữa mưa bom tại cầu Hàm Rồng tháng 4 năm 1965, nữ dân quân Ngô Thị Tuyển vác cùng lúc hai hòm đạn nặng 98kg, gấp đôi trọng lượng cơ thể mình, để tiếp tế kịp thời cho bộ đội pháo phòng không.
Đầu tháng 4 năm 1965, cầu Hàm Rồng, cây cầu thép nối đôi bờ sông Mã, giữ vai trò huyết mạch trên tuyến giao thông đường sắt và đường bộ Bắc - Nam, trở thành mục tiêu trọng điểm trong chiến dịch không kích của không quân Mỹ. Chỉ trong hai ngày 3 và 4 tháng 4, quân đội Mỹ đã huy động 174 lần tốp máy bay, trút xuống khu vực Thanh Hóa 627 quả bom phá cùng hàng trăm tên lửa, rốc-két; riêng khu vực Hàm Rồng - Nam Ngạn - Yên Vực đã hứng chịu tới 350 quả bom và 149 quả đạn rốc-két.
Chiều ngày 4 tháng 4 năm 1965, sau khi vừa hoàn thành nhiệm vụ truy lùng một phi công Mỹ nhảy dù, cô gái dân quân 19 tuổi Ngô Thị Tuyển, cao chỉ khoảng 1 mét 40, nặng vỏn vẹn 42 kg, gặp một tàu hải quân đang cần lực lượng hỗ trợ vận chuyển đạn dược để tiếp tế cho trận địa pháo phòng không bảo vệ cây cầu. Khi đoàn xe chở đạn vừa tới bờ sông, phát hiện hai hòm đạn bị móc chặt vào nhau mà không có dụng cụ để tách ra, chị đã hô anh em đỡ giúp rồi ghé vai vác cùng lúc cả hai hòm đạn nặng tới 98 kg, gấp gần hai lần trọng lượng cơ thể mình, vượt qua một con đê để đưa kịp thời ra bến sông tiếp viện cho bộ đội.
Sau này, khi được hỏi điều gì đã tiếp thêm cho mình sức mạnh ấy, bà Tuyển trả lời giản dị rằng đó là lòng yêu nước và niềm tin vào chính nghĩa, và rằng bản thân bà vốn là con nhà lao động nghèo, quen với việc đồng áng nên có sẵn sức khỏe. Chỉ trong hai ngày chiến đấu ấy, quân và dân khu vực Hàm Rồng đã bắn rơi 47 máy bay Mỹ, bảo vệ vững chắc được cây cầu huyết mạch. Đến ngày 1 tháng 1 năm 1967, khi mới 21 tuổi, bà được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



