A Hùng
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, đã có biết bao thế hệ anh hùng đứng lên bảo vệ Tổ quốc. Họ là những con người bình dị, xuất thân từ làng quê nghèo, nhưng khi đất nước lâm nguy, họ sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng, hiến dâng cả tuổi trẻ và máu xương cho độc lập, tự do của dân tộc. Ai ai cũng tài giỏi, dũng cảm, một lòng vì nước vì dân. Nhiều người đã chiến đấu anh dũng và ngã xuống giữa chiến trường khốc liệt, không để lại tên tuổi, không có bia mộ khắc ghi, nhưng sự hy sinh ấy vẫn sống mãi trong lòng Nhân dân. Em đã được nghe ông bà kể rất nhiều câu chuyện xúc động về Thời Hoa Lửa, và trong số đó, câu chuyện về một thanh niên xung phong mang tên Nguyễn Văn Lành luôn khiến em bồi hồi, xúc động.
Trong một buổi sinh hoạt truyền thống tại trường, em được nghe ông Võ Xuân Khuể kể lại những năm tháng ông tham gia kháng chiến. Khi ấy, ông chỉ trạc tuổi chúng em bây giờ, mang trong mình lòng yêu nước nồng nàn và khát vọng bảo vệ quê hương. Ông rời mái nhà đơn sơ ở xã Quảng Văn, tạm biệt cha mẹ và người thân để lên đường ra trận, mang theo niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ có ngày độc lập.
Ông kể rằng những năm tháng ở chiến trường vô cùng gian khổ. Bom đạn kẻ thù trút xuống không ngừng, nhiều lần cái chết cận kề trong gang tấc. Có những ngày, ông và đồng đội phải hành quân trong rừng sâu, thiếu ăn, thiếu nước, quần áo rách vai nhưng vẫn không một ai nản chí. Điều khiến em xúc động nhất là khi ông kể về nhiệm vụ cao cả “ Lái Con Tàu Cảm Tử”
Giọng ông trầm lại khi nhắc đến một trận đánh ác liệt, Khi ông phải đứng trước quyết định nhận nhiệm vụ lái “ con tàu cảm tử” tiếp tế lương thực, đạn dược cho quân ta. Với ông đó là một nhiệm vụ khiến ông mãi mãi không bao giờ quên. Trước khi nhận nhiệm vụ ông đã xác định mình sẵn sàng hi sinh vì tổ quốc, bố mẹ của ông cũng đã xác định tư tưởng trước khi ông đi làm nhiệm vụ. Không khí như chùng lại, ông nói: “ Nhưng với niềm tin về sự chiến thắng và bản lĩnh của người bộ đội cụ hồ, ông sẽ trở về”.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương Quảng Văn với những vết thương còn hằn trên cơ thể. Dù vậy, ông vẫn tích cực lao động, tham gia các hoạt động của địa phương và luôn quan tâm, giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống yêu nước. Ông thường nói với chúng em rằng: “Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ, các cháu phải biết trân trọng và sống xứng đáng.”
Nghe xong câu chuyện của ông Võ Xuân Khuể, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên. Là một học sinh, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có trách nhiệm để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.



