A Lanh -NGƯỜI LIÊN LẠC TỪ ĐĂK MAR GIỮA LÒ LỬA BA TƠ
Tôi là A Lanh, năm 1967 mới 17 tuổi. Quê tôi ở xã Đăk Mar. Tôi nhỏ người, chạy nhanh, nên được phân làm liên lạc viên khi vào chiến trường Quảng Ngãi.
Đơn vị tôi đóng tại vùng núi Ba Tơ, nơi từng vang tiếng khởi nghĩa năm 1945. Địa hình hiểm trở, rừng già dày đặc, nhưng địch thường xuyên cho trực thăng đổ quân càn quét.
Nhiệm vụ của tôi là mang thư, dẫn đường, chuyển chỉ thị cho các tổ du kích miền núi.
Một ngày cuối năm 1968, tôi nhận nhiệm vụ cấp bách:
Mang bản đồ trận địa về cho Ban chỉ huy trước khi trời sáng.
Đương nhiên, đường phải vượt qua đỉnh Chóp Núi, nơi địch lập chốt và kiểm soát rất gắt.
Tôi lầm lũi đi trong đêm. Trăng khuyết. Sương rơi lạnh buốt. Rừng im như nín thở. Đến một khe đá, tôi nghe tiếng lính Mỹ trò chuyện và ánh đèn pin quét quanh.
Tôi ép sát người vào vách đá. Tiếng giày đinh giẫm lên lá khô khiến tim tôi muốn bật khỏi ngực.
Một tên lính Mỹ rọi đèn về phía tôi. Ánh sáng chạm vào đôi chân tôi. Tôi cắn môi chịu đau, ném một viên đá thật xa. Tên lính lập tức quay đèn đi. Một toán lính đuổi theo tiếng động.
Tôi tranh thủ lao về phía con đường mòn dẫn xuống bản. Sương rừng quất vào mặt rát buốt.
Đến gần suối Lốp, tôi nghe tiếng chó béc-giê sủa – báo hiệu địch đang đi càn ở phía dưới. Tôi nín thở nấp vào hang đá nhỏ. Chỉ cần để lộ tiếng thở, tôi sẽ bị phát hiện.
Tiếng lính Mỹ quát nhau vang cả rừng:
“Spread out! Check the rocks!” (Tản ra! Kiểm tra các tảng đá!)
Tôi ôm bản đồ vào ngực. Bản đồ ấy quan trọng hơn cả mạng sống. Bỗng bước chân của một tên lính tiến sát chỗ tôi nấp. Tôi nhắm chặt mắt, tay siết chặt con dao nhỏ.
Nhưng bất ngờ, tiếng súng của du kích nổ ran ở lối bên kia suối. Địch hoảng loạn kéo quân đi.
Tôi tranh thủ phóng qua con dốc rồi chạy suốt 3 giờ đồng hồ về căn cứ. Khi giao bản đồ cho chỉ huy, người chỉ nói:
“Tốt lắm, A Lanh. Cậu cứu cả đơn vị đấy.”
Tôi đứng im, đôi chân run bần bật. Chưa bao giờ cái sống – cái chết lại gần nhau đến thế.
Bây giờ tôi đã 75 tuổi. Mỗi khi đứng trên đồi ở Đăk Mar nhìn xuống, tôi lại nhớ đêm vượt Chóp Núi ấy. Một cậu bé 17 tuổi mang theo bản đồ và trái tim đầy niềm tin.
Tôi kể để lớp trẻ hiểu rằng:
Trong chiến tranh, không chỉ người cầm súng, mà cả những người liên lạc nhỏ bé cũng góp phần làm nên chiến thắng.



