A LÚI, BÁC HỒ!
Dịp ấy trên đường đi thăm chiến dịch Biên giới, vừa tối ngày đường, Bác xin vào nghỉ trong nhà của một đồng bào người Nùng. Một em bé mang đôi bảng nước vừa từ dưới suối đi về thì nhìn thấy Bác và cứ nghĩ là không biết mình đã được gặp Ông Cụ ở đâu, mà không phải chỉ gặp một lần; nhưng em không thể nào nhớ ra. Cũng vừa lúc đó, Ông Cụ bước tới và thân mật hỏi:
- Cháu mang nhiều nước thế này, có nặng lắm không?
- Ôi, không có nặng đâu!
Em bé vội đáp và ngạc nhiên trước sự thăm hỏi ân cần của Ông Cụ. Em xốc lại đôi bảng sau lưng rồi thong thả bước. Ông Cụ cũng theo em bước lên cầu thang. Đợi em dốc nước vào vại, thu xếp xong đồ đoàn, Ông Cụ gọi em lại gần mà hỏi:
- Cháu tên là gì?
- Dạ! Tên cháu là Phấn.
Ông Cụ vỗ tay lên vai em mà hỏi thêm:
- Pá (bố) và mế (mẹ) cháu đi đâu? Sắp tối rồi sao chưa về?
- Dạ, pá đi dân công còn mế lên nương. Mế nói phải làm thay cả phần việc khi pá đi vắng.
Vừa lúc đó thì mế của Phấn cũng bắt đầu bước lên cầu thang.
Sau những lời chào hỏi với mế của Phấn, Ông Cụ lại trò chuyện với em:
- Cháu có biết pá đi dân công để làm gì không?
- Đi dân công để giúp bộ đội đánh giặc Tây ạ.
Ông Cụ gật đầu cười, tỏ ý khen.
Phấn nói tiếp:
- Thằng Tây nó ác hơn cọp ông à! Máy bay của chúng bắn, làm trường học của các cháu cháy đến ba lần nên phải dời vào mà dựng lại ở trong lũng, xa lắm. Chúng bắn chết cả bạn Pu, con trai của ông Trưởng thôn.
Ông Cụ lại đặt tay lên vai Phấn. Với đôi mắt hiền từ, Ông nhìn em rồi nói:
- Mai kia hết giặc, cháu sẽ không còn phải đi học xa và pá, mế của cháu cũng không còn vất vả, cực khổ như lúc này nữa.
Một cơn gió lạnh thốc tới, Phấn cất tiếng ho. Ông Cụ thấy em bé có phần xanh xao, liền lấy lọ dầu xoa và chiếc khăn quàng cổ trao cho cháu.
Rồi Ông Cụ ngồi làm việc. Mế con nhà Phấn lo cơm nước và thu xếp xong đồ đạc thì Phấn học bài. Khi đêm đã khuya, cả khách và chủ nhà cùng đi ngủ.
Sáng tinh mơ, Phấn thức dậy đã thấy Ông Cụ và mấy người khác ra đi từ bao giờ. Nhìn chiếc khăn và lọ dầu mà lúc đi ngủ mình đặt ở trên đầu giường, nhớ lại những cử chỉ, lời nói ân cần, ấm áp của Ông Cụ, em kính trọng, mến yêu và thương nhớ đến bật khóc. Phấn hỏi mế:
- Ông Cụ là ai mà tốt bụng quá vậy mế?
Mế em trả lời:
- Mế cũng rất quý Ông Cụ nhưng không rõ ông là ai. Đợi pá về hỏi vậy.
Chiều hôm đó pá của Phấn về thật. Vì chiến trường ở gần, đi tiếp viện, mỗi chuyến chỉ ngắn ngày thôi mà.
Khi được con trai kể về Ông Cụ đã vào nghỉ ở nhà mình, pá của Phấn mừng vui nói với cả nhà: - A lúi, Bác Hồ!
Rồi pá khẳng định lại:
- Đúng là Bác Hồ. Bác Hồ chứ còn ai!
Thế là Phấn chạy ra nhìn lên bàn thờ Tổ quốc và tự lặp lại lời của pá:
- A lúi, Bác Hồ! Thế mà mình không biết.
Từ đó, Phấn luôn mừng vui mà nói với pá, với mế cũng như với bạn bè khắp nơi:
- Thế là nhà mình đã được Bác Hồ ghé thăm.



