Thân nhân liệt sĩ, người có công

“A ƠI, EM VẪN NHỚ LỜI A KỂ…”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ở thôn Nà Nẻm, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người em vẫn mang theo nỗi nhớ về người anh trai đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường phía Nam. Đó là liệt sĩ Bế Văn Hằng. Và người vẫn luôn đau đáu nhớ anh là em trai – Bế Văn Tuyên.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Chiêm Hóa (Đoàn xã Chiêm Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“A ƠI, EM VẪN NHỚ LỜI A KỂ…”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ở thôn Nà Nẻm, xã Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người em vẫn mang theo nỗi nhớ về người anh trai đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường phía Nam.

Đó là liệt sĩ Bế Văn Hằng.

Và người vẫn luôn đau đáu nhớ anh là em trai – Bế Văn Tuyên.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng trong ký ức của ông Tuyên, lần anh trai nghỉ phép về thăm nhà vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Ngày ấy, sau bao tháng ngày chiến đấu, người lính trẻ trở về với dáng người rắn rỏi, nước da sạm đi vì nắng gió chiến trường, nhưng nụ cười thì vẫn hiền như thuở nào.

Hai anh em ngồi bên nhau.

Anh kể chuyện chiến trường bằng giọng vừa hào hứng, vừa bình thản.

Anh nói:

“Tuyên ơi, đạn rơi như mưa… Nhưng anh cứ theo mệnh lệnh của chỉ huy: ‘Xông lên! Xông lên!’…”

Ánh mắt anh sáng lên khi nhắc đến trận đánh.

“Người cầm cờ vẫn cứ chạy, súng vẫn bắn. Anh bắn trúng một thằng địch, được chỉ huy khen thưởng…”

Rồi anh quay sang cười với em trai và hỏi một câu mà đến tận bây giờ ông Tuyên vẫn không thể nào quên:

“Em thấy anh có giỏi không?”

Cậu em ngày ấy nhìn anh bằng ánh mắt đầy tự hào.

Trong lòng chỉ thấy anh mình thật dũng cảm.

Thật lớn lao.

Trước lúc chia tay, anh vỗ nhẹ lên vai em rồi nói:

“Lần này anh đi, anh sẽ cố gắng lập chiến công. Ở nhà nghe tin anh nhé!”

Người em khi ấy đâu ngờ…Đó là lần cuối cùng được nghe giọng nói của anh.Lần cuối cùng được nhìn thấy nụ cười của anh.

Người lính ấy lại lên đường.Và rồi…

Anh đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường phía Nam.

Tin báo tử gửi về.

Ngôi nhà nhỏ chìm trong nước mắt.

Còn người em thì lặng người.

Bao năm qua, mỗi lần nhớ đến anh, ông Tuyên vẫn như nghe đâu đây tiếng anh kể chuyện chiến trường.

Vẫn thấy nụ cười rạng rỡ khi anh hỏi:

“Em thấy anh có giỏi không?”

Đối với ông, anh không chỉ giỏi.

Anh là niềm tự hào của cả gia đình.

Là người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Có những đêm, đứng trước di ảnh anh, người em chỉ khẽ nói trong nghẹn ngào:

“Anh ơi… Anh còn nhớ đứa em thơ dại này không?”

“Em đã già rồi… Còn anh thì mãi mãi ở tuổi thanh xuân.”

“Quê hương mình đổi thay nhiều lắm anh ạ. Những con đường đã rộng hơn, trẻ con được đến trường, tiếng cười vang khắp bản làng…”

“Điều anh từng chiến đấu để gìn giữ… hôm nay đã trở thành hiện thực.”

Ông ngước nhìn tấm ảnh người anh trai.

Dẫu không có lời đáp, ông vẫn tin rằng ở một nơi nào đó, anh đang mỉm cười.

Mỉm cười vì quê hương đã bình yên.

Mỉm cười vì người em năm nào vẫn luôn nhớ về anh bằng tất cả sự kính trọng và yêu thương.

Xin được cúi đầu tưởng nhớ Anh hùng liệt sĩ Bế Văn Hằng, người đã anh dũng hy sinh trên mặt trận phía Nam vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Và xin được trân trọng tình cảm thiêng liêng của người em Bế Văn Tuyên, người đã gìn giữ ký ức về anh trai suốt cả cuộc đời.

Bởi có những cuộc trò chuyện chỉ diễn ra một lần.Nhưng lại trở thành ký ức theo ta đến hết một đời.

Và có những người anh, dù không trở về, vẫn mãi là niềm tự hào và nỗi nhớ không bao giờ nguôi trong trái tim của người em ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn